Tác giả - Tác phẩm

Đời Tông đồ: Những nguy cơ và gương sáng(bài 2)

  • In trang này
  • Lượt xem: 2,322
  • Ngày đăng: 04/12/2022 07:47:23

ĐỜI TÔNG ĐỒ:

NHỮNG NGUY CƠ VÀ GƯƠNG SÁNG

 

Giới thiệu:

Bốn bài suy niệm sau đây mời gọi chúng ta nhìn lại đời sống linh mục với những nguy cơ suy đồi có thể xảy đến để đề phòng. Các bài này cũng giúp chúng ta suy gẫm về lời khuyên các kỳ mục của thánh Phêrô và về đời sống tông đồ dấn thân quên mình của thánh Phaolô, để chúng ta ngày một tiến xa hơn trên con đường tông đồ phục vụ và trong đời sống thiêng liêng[1].

 

Tuy chủ đề dành đặc biệt cho các linh mục, nhưng cũng thích hợp với mọi người, dù là tu sĩ hay giáo dân, vì tất cả chúng ta đều là những người đang thi hành sứ vụ tông đồ trong ơn gọi riêng của mình.

                                 Linh mục Mỹ Sơn, giáo phận Long Xuyên

 

 

BÀI 2

BỘ MẶT LÃNH ĐẠO HÈN NHẤT, KIÊU CĂNG

VÀ TRÌ TRỆ CỦA NICÔĐÊMÔ

ĐƯỢC BIẾN ĐỔI NHỜ GẶP GỠ CHÚA GIÊSU[2]

 

Một nhân vật đáng lưu ý trong Phúc Âm thánh Gioan, đó là ông Nicôđêmô. Theo thánh Gioan thuật lại, Nicôđêmô là người Pharisêu, một thủ lãnh của người Do Thái. Ông muốn gặp Chúa Giêsu. Ông khao khát tìm chân lý và muốn biết Đấng Cứu Thế là ai.

 

“Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông nói với Người: "Thưa Thầy, chúng tôi biết: Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy." Đức Giê-su trả lời: "Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên." Ông Ni-cô-đê-mô thưa: "Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?" Đức Giê-su đáp: "Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy."

 

Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người: "Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được?" Đức Giê-su đáp: "Ông là bậc thầy trong dân Ít-ra-en, mà lại không biết những chuyện ấy! Thật, tôi bảo thật ông: chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy, nhưng các ông không nhận lời chứng của chúng tôi. Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, thì giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được?" Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.

 

Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa. Và đây là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa. Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa." (Ga 3, 1-21)

   Chúng ta xem Nicôđêmô là người thế nào khi ông đến gặp Chúa Giêsu.

 

1. Một con người hèn nhát.

Thánh Gioan cho biết: “Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái. Ông đến gặp Đức Giê-su ban đêm”. Nicôđêmô là người Pharisêu và là một thủ lãnh của người Do Thái, thế mà ông không dám công khai gặp Chúa Giêsu ban ngày, trước mắt mọi người. Tại sao ông phải đến gặp Chúa Giêsu ban đêm? Có lẽ ông lo sợ cho tiếng tăm và danh dự là nhà lãnh đạo, là bậc thầy của mình trong dân Do Thái. Dĩ nhiên, ông là người thiện chí, muốn đi tìm chân lý, muốn tìm biết Đấng Cứu Thế là ai; nhưng nơi ông, tiếng tăm, địa vị đã trở thành một rào cản đi tìm chân lý. Đến gặp Chúa Giêsu đối với ông là cả một khó khăn. Tại sao? Vì Chúa là một người xuất thân bần hàn, tầm thường, từ một làng Nadarét xa xôi, hẻo lánh; một người tuy được quần chúng ca tụng và gọi là tiên tri, nhưng đám quần chúng đó chỉ là những người bình dân, ít học, đa số là nghèo khổ, đang mong chờ số phận đổi thay; một con người mà các nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái bắt đầu nghi ngờ và e ngại. Gặp con người đó, ông có nguy cơ đánh mất tiếng tăm và địa vị lãnh đạo của mình; ông có thể bị nghi ngờ và loại trừ bởi những người thuộc nhóm Pharisêu của ông. Ông e ngại và sợ là phải. Ông phải tránh mọi người đến gặp Chúa Giêsu ban đêm cũng là đúng với tâm trạng của ông. Nhưng dù sao, điều đó cũng biểu lộ ông là con người thiếu can đảm, thậm chí có thể gọi là hèn nhát, vì có thiện chí đi tìm chân lý đó, nhưng lại rất rụt rè, lo sợ.

 

* Suy nghĩ

   Còn chúng ta, đâu là những lo sợ, e ngại của chúng ta? Càng có địa vị, càng có tiếng tăm, chúng ta càng dễ bị tổn thương và cũng càng dễ phải bảo vệ tiếng tăm, địa vị đó bằng mọi giá. Có khi nào chúng ta trở nên thiếu can đảm, sợ hãi không dám nói lên sự thật, không dám đi tìm sự thật không? Sự thật đó có thể là sự thật về chính mình; về những người và những việc mình có trách nhiệm do bổn phận được trao hoặc do tình liên đới huynh đệ; về tất cả những gì mình cần nói vì tôn trọng sự thật và lương tâm. Đâu là những cản trở làm chúng ta im lặng? Những cản trở đó có chính đáng hay không?

 

2. Một con người kiêu căng

Nicôđêmô không những là con người hèn nhát, mà còn là một người kiêu căng nữa. Tại sao ông lại đến gặp Chúa Giêsu ban đêm? Ở trên chúng ta đã nói đến những e sợ của ông. Nhưng rất có thể ông không chỉ e sợ, mà còn không muốn hoà mình vào đám quần chúng đông đảo luôn bao quanh Chúa Giêsu. Đó là một đám đông hỗn tạp, ít học, tầm thường, nghèo khổ, bệnh tật, có khi bất lương nữa. Người Pharisêu coi những người đó là hạ lưu, là tội lỗi. Nghèo đói, ít học, bệnh tật là gì nếu không phải là do Chúa phạt vì tội lỗi của bản thân, của cha ông. Người Do Thái thời Chúa Giêsu vẫn tin như thế. Đến gặp Chúa Giêsu giữa một đám người như vậy, thì còn gì là mặt mũi của một người Pharisêu, thuộc giai cấp lãnh đạo. Kiêu căng tự cho minh thuộc tầng lớp cao quí, đạo đức, trí thức đã trở thành một rào cản không nhỏ đối với Nicôđêmô trên con đường đi tìm chân lý, trên con đường thiêng liêng.

 

* Suy nghĩ

Còn chúng ta thì sao? Rất có thể chúng ta có cùng một não trạng kiêu căng như Nicôđêmô. Não trạng đó hình thành và thể hiện thế nào? Trước hết phải kể đến ý thức tiềm ẩn, nhưng rất sâu xa, cho mình thuộc về một tầng lớp ưu tú, có một địa vị, uy thế đặc biệt, thuộc về thế giới thần linh, thiêng liêng, vượt xa trên những gì thuộc lãnh vực trần thế. Ý thức sâu xa này cộng hưởng với một nguyên mẫu tiềm tàng từ xa xưa của hàng giáo sĩ: Giáo Hội là mẹ, linh mục là cha, giáo dân là con cái. Bị những sức mạnh tâm lý này trói buộc, linh mục chúng ta dễ đồng hoá mình với căn tính linh mục một cách thái quá mà quên đi căn tính nền tảng: mình cũng là một kitô hữu như những kitô hữu khác nhờ bí tích rửa tội. Vì thế, có khi chúng ta đòi phải được kính trọng, phải được vâng nghe cách đặc biệt. Bất cứ ai làm trái ý, kẻ đó đáng bị lên án. Hơn nữa, có thể chúng ta sẽ cho mình quyền xét xử người khác mà không ai có quyền góp ý hay nhận xét về mình. Nguy hiểm hơn, chúng ta sẽ ngày càng qui hướng mọi người và mọi sự về mình, trong khi đúng ra, là tông đồ, mục tử thay mặt Chúa, chúng ta phải qui hướng, phải dẫn đưa người khác đến với Ngài. Cuối cùng, sự tự cao thường gắn liền với tự ái, nên chúng ta rất dễ bị tổn thương, rất dễ đi đến ganh tị.

 

Ý thức tự cao thuộc tầng lớp ưu tú của hàng ngũ linh mục có thể càng phát triển theo năm tháng và chức vụ trong Giáo Hội. Nếu không có sự phân định thường xuyên nhờ ơn Chúa Thánh Thần, có thể chúng ta đi đến sự đánh giá sai lạc về bản thân, về bề trên, về anh em linh mục và giáo dân. Những đánh giá sai lạc đó, thường theo hướng vị kỷ và đề cao bản thân, nên thường qui lỗi cho người khác, để rồi cảm thấy mình bị cư xử tàn tệ, bất công và rơi vào tâm trạng chán nản, cay đắng, chua chát,  thất vọng và buông xuôi [3].

 

Tất cả những sức mạnh tâm lý trên có khi hoạt động trên tầng ý thức, có khi trong tiềm thức. Tuy không phải bao giờ chúng cũng điều khiển mọi thái độ và cách hành xử của chúng ta, nhưng tác động và ảnh hưởng của chúng quả là không nhỏ, nhất là khi chúng ta lơ là, không nhận ra và không thường xuyên luyện tập đức khiêm nhường, sự từ bỏ và phục vụ nhưng không vì tình yêu đối với Chúa và mọi người.

 

3. Một con người thụ động, lười biếng, trì trệ

Nicôđêmô không những hèn nhát, kiêu căng, mà còn là con người thụ động, lười biếng, trì trệ. Thánh Gioan thuật lại khi Chúa Giêsu trả lời Nicôđêmô: "Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên." Ông Ni-cô-đê-mô thưa: "Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?"

 

Phản ứng của Nicôđêmô cho thấy ông không nhận ra chiều kích siêu nhiên trong câu nói của Chúa Giêsu. Ông chỉ lưu ý đến sự sinh lại như một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ, rất đòi hỏi vì sinh lại có nghĩa là khởi đi từ số không, là bắt đầu lại mọi sự. Một người trí thức, đầy kinh nghiệm sống như ông khó có thể chấp nhận sự từ bỏ tất cả để khởi đi từ số không.

 

Nicôđêmô là một người thiện chí, muốn đi tìm chân lý. Nhưng ông vẫn bị sa lầy và bị giam hãm trong những gì ông tin là mình biết rõ. Ông không thể vượt qua chướng ngại do những hiểu biết ông đã tiếp thu, do lối sống của giai cấp mà ông là thành phần. Hơn nữa, sự sinh lại đòi hỏi ông phải từ bỏ tất cả để làm lại từ đầu. Từ bỏ những đặc quyền đặc lợi ông đang có: địa vị đáng kính trong xã hội, đời sống sung túc và ổn định. Ông ngại sự thay đổi. Ông ngán sự xáo trộn cho cuộc sống đang êm ấm của ông. Vì vậy, ông không thể hiểu những gì Chúa Giêsu nói. Đầy kinh ngạc, ông hỏi Chúa Giêsu: "Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được?"

 

* Suy nghĩ

Còn chúng ta thì sao? Với lòng chân thành và khiêm tốn, thái độ của Nicôđêmô sẽ giúp chúng ta khám phá những điểm yếu nơi bản thân. Những điểm yếu đó thế nào?

 

Đó có thể là sự thụ động, lười biếng, trì trệ nơi mỗi người chúng ta. Lười biếng, thụ động, trì trệ do năm tháng bào mòn sức trẻ, do tuổi đời ngày càng đè nặng nên mọi nhiệt tâm, mọi sáng kiến dần dần thui chột, do cuộc sống đơn điệu hằng ngày đã thành thói quen, do những thất bại, chán nản trong đời sống đạo đức cá nhân và trong công việc tông đồ. Tất cả đẽo gọt chúng ta thành những con người có “hình hài” rất khác với những buổi đầu hăng say và đầy lý tưởng. Những tích cực, nhiệt thành muốn thay đổi mọi sự giờ đây chỉ còn là thói quen thụ động làm sao cho xong nhiệm vụ. Những đổi thay làm chúng ta ngán ngại, thậm chí sợ hãi và muốn chống lại: thay đổi nhiệm sở, thay đổi lề lối làm việc, thay đổi cách sống, thay đổi hoạt động tông đồ mục vụ, v.v. Thụ động, lười biếng, trì trệ sẽ làm ngọn lửa nhiệt tình yêu thương, phục vụ của người tông đồ, mục tử tàn dần và đến lúc nào đó sẽ nguội hẳn rồi tắt ngấm, nếu chúng ta không biết phân định và tìm lại sức sống mới, nói cách khác, không được sinh lại như Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô.  

 

4. Nicôđêmô, một con người được sinh lại nhờ gặp gỡ Chúa Giêsu.

Nicôđêmô giúp chúng ta khám phá sự xơ cứng, trì trệ, lười biếng nơi bản thân. Nhưng câu truyện của ông không dừng lại đó. Chúng ta biết ông đã bênh vực Chúa Giêsu khi những người biệt phái và các thượng tế giận dữ vì các vệ binh đi bắt Chúa Giêsu về tay không. Ông nói với họ: "Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?" (Ga 7, 51). Rồi sau khi Chúa Giêsu chết trên thập giá, ông đã đến đem theo thuốc thơm xức xác Chúa: “Sau đó, ông Giô-xép, người A-ri-ma-thê, xin ông Phi-la-tô cho phép hạ thi hài Đức Giê-su xuống. Ông Giô-xép này là một môn đệ theo Đức Giê-su, nhưng cách kín đáo, vì sợ người Do-thái. Ông Phi-la-tô chấp thuận. Vậy, ông Giô-xép đến hạ thi hài Người xuống. Ông Ni-cô-đê-mô cũng đến. Ông này trước kia đã tới gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương.” (Ga 19,38-39). Nicôđêmô đã vượt qua được sự trì trệ, sự sợ hãi đổi thay. Nhờ đâu?

 

Trước hết, ông là một người thiện chí, truy tìm chân lý. Khi nghe nói về Chúa Giêsu, ông đã cố gắng đến gặp Người, dù là gặp ban đêm vì còn nhát đảm.

 

Tuy cuộc đàm đạo với Chúa Giêsu không đem đến kết quả tức thời, nhưng chắc hẳn, Nicôđêmô cần thời gian và sự nỗ lực không ngừng của chính mình. Để rồi, cuối cùng, ông đã can đảm từ bỏ tất cả để sinh lại làm môn đệ Chúa Giêsu. Cuộc đàm đạo trong đêm tối đã gặt hái kết quả.

 

Còn chúng ta thì sao? Vào những ngày đầu chịu chức linh mục, chúng ta cương quyết theo Chúa Giêsu thế nào? Đầy ắp lý tưởng cùng nhiệt tình ra sao? Giờ đây, năm tháng trôi qua, biết bao nhiêu cám dỗ tự mãn, buông thả, xơ cứng, ngại dấn thân và đổi thay nảy sinh nơi bản thân, chúng ta có nhận ra không? Chúng ta có còn tin vào quyền năng Thiên Chúa như những buổi đầu không? Tin rằng sức mạnh của Chúa Thánh Thần luôn ở với chúng ta; Ngài có khả năng giải thoát và đổi mới, dù chúng ta yếu đuối, tội lỗi, dù chúng ta chán nản, mệt mỏi, muốn buông xuôi.

 

Lạy Thánh Thần Thiên Chúa, Ngài là Thần sức mạnh, là Thần Khôn ngoan và hiểu biết, xin hãy đến trợ giúp chúng con. Amen.

 


[1] Những bài suy niệm này dựa trên các bài giảng linh thao của ĐHY Carlo-Maria Martini.

[2] Khi đến gặp Chúa Giêsu lần đầu vào ban đêm.

[3] Trong cuốn “Những lá thư viết từ sa mạc”, ở chương 15 “cuộc nổi loạn của những người tốt bụng”, Carlo Carretto viết: “Việc tôi chọn chỗ rốt hết trong ơn gọi thực ra không có ý nghĩa gì hết. Điều đáng nói là mỗi ngày trong đời tôi, tôi cố gắng ở lại trong chỗ rốt hết ấy”. Carlô nhắc đến “căn bệnh cho mình là nạn nhân” ví dụ, trong một gia đình, mọi gánh nặng đều đè lên vai người mẹ. Người mẹ hi sinh mọi sự cho chồng con. Nhưng quả tim người mẹ đó có thể dần dần phát triển một khối u của căn bệnh “cho mình là nạn nhân” và đến một lúc bà gào lên: “Đủ rồi! Cho đến nay tôi đã phục vụ các người như một tên đầy tớ, thế mà các người không nhận ra!... Những điều đó xảy ra trong một cộng đoàn thì cơn giông tố càng lớn mạnh hơn nhiều… Rất hiếm khi trong cuộc đời dài lâu, trong rừng rậm nơi chúng ta vật lộn, chúng ta lại không là nạn nhân của một người khác và phải hứng chịu một hành động bất lương, một cú đá, thậm chí một phát súng nữa. Lúc đó, gập người dưới sức nặng của bất công hoặc nằm dài trên giường với nỗi đau khổ của mình, chúng ta bắt đầu nếm những thú vui của nạn nhân chủ nghĩa…” Anh Carlô nhắc đến Thiên Chúa hiến dâng con của Ngài là Đức Giêsu Kitô như một lễ vật. Đức Giêsu đã không kêu gào đòi công lý. Ngài chấp nhận cái chết để thiết lập luật tha thứ, luật của lòng thương xót. Anh viết tiếp: “Phải, cần vượt xa công lý, cho cả tôi nữa. Để chiến thắng chứng hoại thư của chủ nghĩa nạn nhân… như Chúa Giêsu, tôi phải khó nhọc leo ngược lên triền dốc của đau khổ và can đảm đi xuống gặp gỡ anh em tôi…” (“Những lá thư viết từ sa mạc”, Carlô Carrettô, trang 193-204). Ở đây, Carlô nói đến những bất công thực sự phải chịu. Còn trường hợp những bất công do chúng ta nghĩ hoặc tưởng tượng, hoặc phóng đại, tuy có khác, nhưng hậu quả vẫn là một.

Bài cùng chuyên mục:

Các anh em linh mục yêu quí của tôi (bài 1) (31/01/2023 15:14:48 - Xem: 335)

Đây là những bài suy niệm dành riêng cho các linh mục, tuy nhiên, cũng rất hữu ích cho các tu sĩ, cũng như giáo dân,

Đời Tông đồ: Những nguy cơ và gương sáng(bài 4) (12/01/2023 07:48:34 - Xem: 395)

Tuy chủ đề dành đặc biệt cho các linh mục, nhưng cũng thích hợp với mọi người, dù là tu sĩ hay giáo dân...

Đời Tông đồ: Những nguy cơ và gương sáng(bài 3) (14/12/2022 16:21:21 - Xem: 941)

Tuy chủ đề dành đặc biệt cho các linh mục, nhưng cũng thích hợp với mọi người, dù là tu sĩ hay giáo dân...

Đời Tông đồ: Những nguy cơ và gương sáng (18/11/2022 08:24:50 - Xem: 1,960)

Tuy chủ đề dành đặc biệt cho các linh mục, nhưng cũng thích hợp với mọi người, dù là tu sĩ hay giáo dân, vì tất cả chúng ta đều là những người đang thi hành sứ vụ tông đồ trong ơn gọi riêng của mình.

Đời tông đồ: Những thách đố và thái độ (bài 4) (27/10/2022 16:22:14 - Xem: 2,570)

Hi vọng những bài suy niệm này sẽ giúp chúng ta ngày một tiến xa hơn trên con đường nội tâm thiêng liêng và thi hành sứ vụ tông đồ.

Đời tông đồ: Những thách đố và thái độ (bài 3) (08/10/2022 08:00:14 - Xem: 2,701)

Hi vọng những bài suy niệm này sẽ giúp chúng ta ngày một tiến xa hơn trên con đường nội tâm thiêng liêng và thi hành sứ vụ tông đồ.

Đời tông đồ: Những thách đố và thái độ (bài 2) (21/09/2022 15:06:33 - Xem: 2,447)

Hi vọng những bài suy niệm này sẽ giúp chúng ta ngày một tiến xa hơn trên con đường nội tâm thiêng liêng và thi hành sứ vụ tông đồ.

Đời tông đồ: Những thách đố và thái độ (03/09/2022 15:52:29 - Xem: 2,783)

Hi vọng những bài suy niệm này sẽ giúp chúng ta ngày một tiến xa hơn trên con đường nội tâm thiêng liêng và thi hành sứ vụ tông đồ.

Ý thức Tông đồ (bài 5) (20/08/2022 14:04:25 - Xem: 2,436)

Chủ đề ý thức tông đồ dành riêng cho các linh mục. Tuy nhiên, các tu sĩ và anh chị em giáo dân vẫn có thể sử dụng, miễn là biết cách áp dụng cho mình. Ước mong các bài suy niệm sau đây giúp chúng ta ngày càng thêm gắn bó sâu xa, mật thiết với Chúa Giêsu hơn.

Ý thức Tông đồ (bài 4) (03/08/2022 13:30:33 - Xem: 2,311)

Chủ đề ý thức tông đồ dành riêng cho các linh mục. Tuy nhiên, các tu sĩ và anh chị em giáo dân vẫn có thể sử dụng, miễn là biết cách áp dụng cho mình.

  • Bài viết mới
    Câu chuyện chiều thứ 7