Suy tư - Cảm nghiệm

Gia vị cho bài giảng lễ Chúa Giáng sinh

  • In trang này
  • Lượt xem: 2,770
  • Ngày đăng: 23/12/2022 05:57:25

GIA VỊ CHO BÀI GIẢNG LỄ

CHÚA NHẬT LỄ GIÁNG SINH

 

 

1/ NGUỒN GỐC LỄ GIÁNG SINH

Nhiều học giả tin rằng Lễ Giáng Sinh được mừng vào ngày 25 tháng 12 để thay cho một lễ kỷ niệm ngoại giáo gọi là Sự ra đời của Mặt trời bất khuất. Người La Mã gọi kỳ nghỉ đông của họ là Saturnalia, tôn vinh vị thần nông nghiệp, Saturn. Sau đó, lịch của tháng Giêng được tổ chức để mừng chiến thắng của sự sống trước cái chết. Toàn bộ thời gian này được gọi là Dies Natalis Invicti Solis, Sinh nhật của Mặt trời Vô song, hay Saturnalia. Vì ngày 25 tháng 12 là ngày của Đông chí (ngày ngắn nhất trong năm, sau đó ngày bắt đầu kéo dài trở lại, thể hiện chiến thắng của mặt trời trước bóng tối), nên nó được chọn là ngày vui mừng. Khi Kitô giáo được công nhận là tôn giáo chính thức của Đế chế La Mã, Giáo hội đã chọn ngày này để kỷ niệm sự ra đời của Mặt trời đích thực – Con Thiên Chúa, Đấng chiến thắng quyền lực bóng tối. Một giả thuyết khác ủng hộ việc cử hành lễ Giáng sinh vào ngày 25 tháng 12 theo Kinh Thánh. Thuyết này cho rằng việc truyền tin cho Dacaria về sự ra đời của Gioan Tẩy Giả xảy ra trong dịp lễ Yom Kippur, khoảng ngày 25 tháng 9, đặt sự ra đời của Gioan sau chín tháng, vào ngày 25 tháng Sáu. Vì thiên thần báo cho Đức Maria biết bà Êlisabét đang mang thai tháng thứ sáu, nên biến cố Truyền tin và sự thụ thai Chúa Giêsu diễn ra vào khoảng ngày 25 tháng 3 dẫn đến việc Chúa Giêsu sinh ra đời sau 9 tháng, vào khoảng ngày 25 tháng 12. Cái tên Giáng Sinh  (Christmas) bắt nguồn từ đâu? Vào thời trung cổ, lễ Giáng Sinh diễn ra dưới hình thức một Thánh lễ đặc biệt được cử hành vào nửa đêm trước ngày Chúa giáng sinh. Vì đây là lần duy nhất trong năm Giáo hội Công giáo cho phép tổ chức Thánh lễ lúc nửa đêm, nên nó nhanh chóng được biết đến trong tiếng Anh cổ là Christes Masse (Lễ của Chúa Kitô), từ đó xuất phát từ Christmas (Giáng Sinh).

 

2/ BIẾN ĐỔI

Vị vua xứ Balkh (bắc Afghanistan) tên là Ebrahim ibn Adam giàu có theo cách mà người ta thường nghĩ. Tuy nhiên, ông luôn sống chân thành và không ngừng cố gắng để trở nên giàu có cả về mặt thiêng liêng. Một đêm nọ, nhà vua bị đánh thức khỏi giấc ngủ bởi một tiếng động mạnh trên mái nhà phía trên giường của mình. Hoảng hốt, ông hét lên: “Ai đó?” Đáp lại từ mái nhà: “Một người bạn, tôi bị mất lạc đà rồi.” Bực tức trước sự ngu xuẩn đó, Ebrahim hét lên: “Đồ ngu! Bạn muốn tìm kiếm một con lạc đà trên mái nhà à?” Giọng nói từ mái nhà trả lời: “Đồ ngốc! Có phải bạn đang tìm kiếm Chúa trong quần áo lụa là và nằm trên chiếc giường vàng không?”

* Câu chuyện này, theo nhà thần học dòng Tên Walter G. Burghardt kể lại, cho thấy thế nào mà cuộc đối thoại đơn giản này đã khiến nhà vua thay đổi và trở thành một vị thánh đáng chú ý nhất. Mỗi dịp Giáng Sinh, Chúa Giêsu đều hỏi mỗi người chúng ta cùng một câu hỏi: “Các con tìm Thầy ở đâu? Trong những thánh đường được trang hoàng lộng lẫy hay trong chuồng bò của những người nghèo và túng thiếu?” Các bài đọc Kinh Thánh tối nay cho chúng ta biết tìm kiếm Chúa Cứu Thế ở đâu.

 

3/ HẠT LÚA

Có một bài thơ rất hay của nhà thơ thần bí Ấn Độ, Rabindranath Tagore, ca ngợi phần thưởng của sự bố thí quảng đại. Bài thơ kể câu chuyện về một vị vua thường xuyên đến thăm người dân của mình, ông đi qua các con phố trên một cỗ xe. Một buổi sáng, khi nhà vua đi ngang qua nơi nọ, một người phụ nữ ăn xin đứng bên vệ đường với cái bát ăn xin của mình định xin vua bố thí. Tuy nhiên, khi nhà vua đến gần bà, ông bước xuống khỏi xe của mình và đưa tay ra như thể mong đợi một món quà từ người phụ nữ. Vui mừng và ngạc nhiên, người phụ nữ cho tay vào chiếc túi đeo trên vai, lấy ra một nhúm thóc và đưa cho nhà vua với đôi bàn tay run run. Nhà vua rất hài lòng; ông mỉm cười với bà, đặt quà tặng của bà vào túi của ông và đưa lại cho bà một nhúm ngũ cốc từ túi bên kia của ông. Khi người phụ nữ trở lại túp lều nhỏ của mình vào buổi tối hôm đó và kiểm tra các hạt gạo mà bà đã nhận được vào ngày hôm đó, bà rất ngạc nhiên khi thấy những gạo đã trở thành hạt vàng. Bạn có thể tưởng tượng, tất cả sự ngạc nhiên và tiếc nuối của người phụ nữ khi bà nhận ra rằng, ước gì bà đã dâng tất cả hạt thóc của mình cho nhà vua.

* Chúng ta hãy dâng những món quà cho Chúa Hài Đồng là trái tim tràn đầy tình yêu thương và một quyết tâm mạnh mẽ và chân thành.

 

4/ CHA LÀ MỘT NGƯỜI TỐT

Trong cuốn tiểu thuyết hay của Alan Paton, Cry the Beloved Country (Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu), có một chàng trai được sinh sau đẻ muộn. Anh rời nhà ở miền núi và đi xuống thành phố. Anh ta không bao giờ viết hoặc gửi lại tin tức cho cha mẹ mình. Cuối cùng, người cha già quyết định lên thành phố tìm con trai. Bởi vì không quen biết thành phố, người cha đã gặp nhiều khó khăn ở đó. Ông hoang mang và bối rối, và không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, ông đến với một linh mục, người đã nghe câu chuyện của ông và quyết định giúp ông. Ông chuyển đến sống cùng với vị linh mục, người luôn hết lòng dành thời gian để cố gắng giúp ông lần ra manh mối, tìm theo dấu vết của con trai ông. Và cuối cùng họ đã đạt được mục đích. Ông lão với đôi mắt ngấn lệ, cố gắng cảm ơn vị linh mục về tất cả những gì ngài  đã làm cho ông. Ông không thể tìm được lời lẽ nào mà chỉ nói đơn giản: “Cha là một người tốt.” Vị linh mục trả lời: “Tôi không phải là người tốt. Tôi là một kẻ tội lỗi và ích kỷ. Nhưng Chúa Cứu Thế Giêsu đã đặt tay trên tôi, thế thôi.”

*  Thật khó để tìm được một người tốt. Nhưng Chúa đã gửi đến một người – một Người Tốt – để chỉ cho chúng ta những bí ẩn của cuộc sống. Một Người tốt sẽ không bao giờ làm chúng ta thất vọng. Vì, như Thánh Phaolô đã nói: “Tình yêu thương không bao giờ mất được” (1 Cr 13,8). (Voicings.com).

 

5/ KHÁC BIỆT

Một sinh viên hỏi một giáo sư Kitô giáo rằng Khổng Tử và Đức Phật khác với Chúa Kitô như thế nào. Vị giáo sư đáp lại bằng một dụ ngôn. Một người phụ nữ bị rơi xuống hố sâu. Cố gắng hết sức, nhưng bà ấy không thể trèo ra ngoài. Khổng Tử nhìn vào, ông nói với bà: “Cô gái đáng thương, nếu bạn chú ý đến tôi, ngay từ đầu bạn sẽ không rơi vào đó.” Rồi ông biến mất. Đức Phật đến gần. Ông cũng phát hiện ra người phụ nữ. Ông ấy tự nhủ: “Nếu cô có thể thoát ra khỏi cái hố đó, tôi có thể giúp đỡ cô một cách chân chính.” Rồi ông tiếp tục cuộc hành trình của mình. Cuối cùng Chúa Giêsu đến. Người phát hiện ra người phụ nữ. Người cảm động với lòng thương xót. Người  nhảy xuống hố ngay lập tức để giúp cô ra ngoài.

* Câu chuyện này minh họa mầu nhiệm Nhập Thể. Chúng ta quy tụ nơi đây để cử hành biến cố Thiên Chúa đến với mỗi người chúng ta. Người là Con Thiên Chúa đến giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết. (C.S. Lewis).

 

6/ HỒNG ÂN KHÔN TẢ

Xưa kia, ở Ba Tư có một vị vua thông thái và tốt lành. Ông yêu người dân của mình. Ông muốn biết họ sống như thế nào. Ông cũng muốn biết về những khó khăn của họ. Ông thường mặc quần áo của một người lao động hoặc một người ăn xin và đến nhà của những người nghèo. Không ai mà ông đến thăm nghĩ rằng ông là người cai trị của họ. Một lần ông đến thăm một người đàn ông rất nghèo sống trong một cái hang. Vua ăn thức ăn thô mà người nghèo ấy ăn. Ông nói những lời vui vẻ, tử tế với người bất hạnh ấy. Sau đó ông rời đi. Thời gian sau, ông lại đến thăm người đàn ông tội nghiệp ấy và tiết lộ danh tính của mình bằng cách nói: “Ta là vua của ngươi!” Nhà vua nghĩ rằng người đàn ông chắc chắn sẽ xin một món quà hoặc đặc ân nào đó, nhưng ông ta đã không làm thế. Thay vào đó, ông nói: “Ngài đã rời bỏ cung điện và vinh quang của mình để đến thăm tôi ở nơi tối tăm, thê lương này. Ngài đã ăn các thức ăn tôi đã ăn. Ngài đã mang đến niềm vui cho trái tim tôi! Đối với những người khác, ngài đã ban tặng những món quà phong phú của mình. Còn đối với tôi ngài đã ban chính mình!

* Đức Vua vinh hiển, Chúa Giêsu Kitô đã phó chính Người cho bạn và tôi. Kinh Thánh gọi Người là “Hồng Ân khôn tả!” Không rõ nguồn.

 

7/GIỮ LỜI HỨA

Một lần kia, những người dân của một giáo xứ rất nghèo đã quyết tâm mua một bộ tượng giáng sinh đắt tiền cho hang đá của họ. Họ đã làm việc chăm chỉ và cố gắng để có được một bộ tượng bằng sứ quý hiếm cho hang đá của mình. Nhà thờ được mở cửa vào ngày lễ Giáng Sinh để giáo dân vào thăm hang đá. Vào buổi tối, khi cha xứ đi khóa cửa, ngài ngạc nhiên phát hiện ra hài nhi Giêsu đã biến mất. Khi đứng ở đó, ngài nhìn thấy một bé gái với một chiếc xe đẩy đang bước vào nhà thờ. Cô đi thẳng đến hang đá, bế em bé Giêsu ra khỏi xe đẩy và âu yếm đặt em vào trong máng cỏ. Khi cô đang trên đường đi ra thì vị linh mục chặn cô lại và hỏi cô đang làm gì với Hài Nhi Giêsu. Cô nói với ngài rằng trước lễ Giáng Sinh, cô đã cầu nguyện với Chúa Giêsu hài đồng cho một chiếc xe đẩy. Cô đã hứa với Ngài rằng nếu cô có được, Ngài sẽ được đi chuyến đầu tiên trong đó. Cô ấy đã nhận được chiếc xe đẩy của mình nên cô đã giữ lời hứa trong cuộc mặc cả.

* Lễ Giáng Sinh khơi dậy lòng quảng đại nơi mọi người, nhất là nơi trẻ em. Món quà của chúng ta dành cho Ngài là gì? (Flor McCarthy in New Sunday and Holy Day Liturgies).

  1. QUÁ NHỎ

Tôi vừa đọc một câu chuyện về một giáo viên ở Anh, người đã giám sát học sinh làm một hang đá Giáng Sinh ở một góc lớp học của cô. Các em học sinh hào hứng và nhiệt tình khi dựng hang đá và trải sàn bằng rơm thật, sau đó chúng xếp các tượng Đức Mẹ Maria và thánh Giuse, các mục đồng và ba Vua cũng như các loài động vật một cách ngay ngắn. Các học sinh đặt tất cả các nhân vật đối diện với chiếc nôi nơi Hài Nhi Giêsu nhỏ bé nằm trong đó. Một cậu bé chăm chú nhìn và nhận thấy có điều gì đó không ổn. Cậu tiếp tục quay lại hang đá, và mỗi lần đứng đó cậu hoàn toàn bị cuốn hút nhưng trên khuôn mặt cậu lại mang một vẻ bối rối. Cô giáo chú ý đến cậu và hỏi: “Có chuyện gì không? Bạn có thấy vấn đề gì không? Bạn muốn biết về điều gì?” Với đôi mắt vẫn dán vào khung cảnh máng cỏ nhỏ bé, cậu bé chậm rãi nói: “Điều cháu muốn nói là nó quá nhỏ, làm sao Chúa có thể nằm gọn trong đó?” (Cha King Duncan).

* Chúa vẫn nằm trong đó, cho dù chúng ta có cố gắng thế nào, cho dù chúng ta làm việc chăm chỉ đến đâu, cho dù ý định của chúng ta trong cuộc sống là gì, một cách nào đó, chúng ta không thể làm đủ cho Ngài.

  1. MỘT NGƯỜI ĐƠN ĐỘC

Ông sinh ra trong một ngôi làng hẻo lánh, là con của một người phụ nữ nông dân. Ông lớn lên ở một ngôi làng khác, nơi ông làm việc trong một cửa hàng mộc cho đến khi ông ba mươi tuổi. Sau đó, trong ba năm, ông là một nhà thuyết giáo lưu động. Ông chưa bao giờ viết một cuốn sách. Ông không bao giờ làm việc tại một văn phòng. Ông chưa bao giờ có một gia đình hoặc sở hữu một ngôi nhà. Ông không học đại học. Sau khi lưu trú ở Ai Cập khi còn nhỏ, ông chưa bao giờ đi quá 200 dặm từ nơi ông sinh ra. Ông đã không làm bất cứ điều gì mà người ta thường cho là vĩ đại. Ông ta không có thành tích nào ngoài bản thân ông. Ông chỉ mới 33 tuổi khi quần chúng quay lưng lại với ông. Bạn bè của ông đã bỏ chạy. Ông đã bị giao cho đối thủ của mình và trải qua hai phiên tòa chế nhạo. Ông đã bị đóng đinh vào cây thánh giá giữa hai tên trộm. Khi ông sắp chết, những kẻ hành quyết ông rút thăm để lấy quần áo của ông, tài sản duy nhất ông có trên trái đất. Khi chết, ông được an táng trong một ngôi mộ mượn nhờ lòng thương hại của một người bạn. Hai mươi thế kỷ đã đến rồi đi, và ngày nay ông là nhân vật trung tâm của loài người, là người lãnh đạo sự tiến bộ của nhân loại. Tất cả các đội quân từng chiến đấu, tất cả các lực lượng hải quân từng ra khơi, tất cả các nghị viện từng hội họp, tất cả các vị vua từng trị vì, gộp lại, đều không ảnh hưởng đến cuộc sống con người trên trái đất nhiều bằng Con Người sống đơn độc đó.

Lm Giuse Ngô Quang Trung sưu tầm

Bài cùng chuyên mục:

Gia vị cho bài giảng CN 16 TN năm B - 2024 (18/07/2024 18:29:31 - Xem: 467)

Sống quân bình- lao động và cầu nguyện hài hòa chắc chắn là một phần trong việc thực hành đức tin của chúng ta, bởi vì chính Chúa muốn như vậy.

Suy nghĩ và cầu nguyện CN 16 TN năm B - 2024 (18/07/2024 05:47:23 - Xem: 518)

Mỗi ngày cần có những giây phút kề cận bên Chúa, cần tận dụng mọi cơ hội và biến cố để sống với Chúa một cách thân tình hơn.

Gia vị cho bài giảng CN 15 TN năm B -2024 (09/07/2024 07:28:59 - Xem: 568)

Chúng ta, những người đã được nghe Tin Mừng và cảm nghiệm được ơn giải thoát của Chúa Kitô, có trách nhiệm khẩn thiết rao truyền Tin Mừng cho những người khác vẫn còn bị nô lệ tội lỗi.

Suy nghĩ và cầu nguyện CN 15 thường niên năm B - 2024 (09/07/2024 05:50:32 - Xem: 527)

Ơn gọi và sứ mạng của các Tông đồ cũng là ơn gọi và sứ mạng đời Kitô hữu. Nhiệm vụ của chúng ta hôm nay không khác với nhiệm vụ của Nhóm Mười Hai: đó là loan báo Tin Mừng để giảm thiểu ảnh hưởng của sự dữ.

Gia vị cho bài giảng CN 14 TN năm B - 2024 (03/07/2024 07:08:32 - Xem: 648)

Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu trải qua sự từ chối của gia đình và đồng hương tại quê nhà Nazareth.

Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 14 TN năm B -2024 (01/07/2024 08:09:56 - Xem: 607)

Con Thiên Chúa đã làm người, nhưng Ngài không đòi hỏi một miễn trừ nào. Ngài bằng lòng nhận lấy cuộc đời với mọi trắc trở.

Gia vị cho bài giảng CN 13 TN năm B - 2024 (25/06/2024 18:13:41 - Xem: 441)

Hãy luôn kết nối với với Chúa Giêsu bằng đức tin và bạn sẽ cảm thấy sức mạnh và sự mới mẻ tràn vào tâm hồn.

Suy nghĩ và cầu nguyện CN 13 TN năm B - 2024 (25/06/2024 06:24:55 - Xem: 503)

Thông điệp của bài Phúc Âm không chỉ mời gọi ta sống đức tin sâu xa vào Chúa mà còn mời gọi sống như Chúa.

Gia vị cho bài giảng CN thường niên B - 2024 (20/06/2024 14:48:48 - Xem: 576)

Chiến thắng sợ hãi thuộc về những ai có đức tin mà gần như có thể chạm vào được khuôn mặt của Chúa Giêsu trong mỗi cảnh huống thử thách của cuộc đời.

Suy nghĩ và cầu nguyện CN 12 TN năm B -2024 (20/06/2024 07:10:58 - Xem: 558)

Chúa thấy trước mọi sự xảy ra trong cuộc đời ta, nhưng nhiều khi Ngài lặng yên như không thấy. Xem ra Chúa quá vô tình, hững hờ.

Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7