Suy niệm lễ Hiển Linh: Thiên Chúa tỏ mình

 

Lễ Trọng Chúa Hiển Linh cử hành việc Chúa Giêsu Kitô tỏ mình ra là Đấng Cứu Độ muôn dân. Từ ngữ “hiển linh” (epiphany) tự nó mang ý nghĩa là “sự xuất hiện” hoặc “sự mặc khải”, và phụng vụ của ngày lễ này công bố rằng nơi Chúa Kitô, Thiên Chúa đã mặc khải vinh quang của Ngài không chỉ cho riêng một dân tộc, mà cho toàn thể thế giới. Các bài đọc từ sách tiên tri Isaia, thư gửi tín hữu Êphêsô và Tin Mừng Matthêu cùng quy hướng về một chân lý trọng tâm này: ánh sáng của Thiên Chúa đã đi vào lịch sử, mầu nhiệm cứu độ nay được tỏ bày, và nhân loại được mời gọi để đáp trả bằng đức tin, thờ phượng và sứ vụ. Lễ Hiển Linh làm cho mầu nhiệm này trở nên hiện tỏ và hữu hiệu đối với Hội Thánh ngày nay.

 

Hiển linh: mặc khải vinh quang Thiên Chúa

Trong sách Isaia 60,1–6, vị ngôn sứ loan báo một thị kiến tràn ngập ánh sáng và hy vọng: “Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra; vì ánh sáng của ngươi đã đến, và vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa trên ngươi”. Dẫu bóng tối bao trùm mặt đất, vinh quang Thiên Chúa vẫn chiếu soi trên Giêrusalem và lôi kéo muôn dân về phía ấy. Các vua chúa và dân nước đến, mang theo lễ vật vàng và nhũ hương, loan truyền lời ca ngợi Đức Chúa. Sấm ngôn này diễn tả niềm hy vọng của Israel rằng sự hiện diện cứu độ của Thiên Chúa sẽ được mặc khải cho toàn thế giới.

Trong phụng vụ lễ Hiển Linh, Hội Thánh nhận ra sự ứng nghiệm của lời tiên tri này nơi Chúa  Giêsu Kitô. Người là Ánh Sáng thật, Đấng xua tan bóng tối của tội lỗi và sự vô minh. Giáo huấn Công giáo khẳng định rằng Chúa Kitô là mặc khải dứt khoát của Thiên Chúa; nơi Người, vinh quang thần linh không còn bị che khuất nhưng đã trở nên hữu hình trong lịch sử nhân loại. Trong Thánh Lễ, vinh quang này được gặp gỡ cách đặc biệt qua việc công bố Lời Chúa và nơi Bí tích Thánh Thể, nơi Chúa Kitô hiện diện theo thể thức bí tích.

Hình ảnh ánh sáng là trọng tâm của thần học về Hiển Linh. Ánh sáng soi dẫn, chỉ lối và ban sự sống. Các tín hữu tham dự phụng vụ không chỉ là những khán giả của ánh sáng này, mà còn được chiếu soi bởi ánh sáng đó, được mời gọi phản chiếu vinh quang của Chúa Kitô trong chính cuộc sống của mình. Như thế, Hiển Linh vừa là một cử hành về sự mặc khải của Thiên Chúa, vừa là một lời mời gọi biến đổi.

 

Mầu nhiệm phổ quát được mặc khải nơi Chúa Kitô

Bài đọc hai (Êphêsô 3,2–3, 5–6) diễn giải biến cố Hiển Linh dưới khía cạnh thần học. Thánh Phaolô nói về một “mầu nhiệm” xưa kia được giữ kín nay đã được mặc khải: Dân ngoại là những người đồng thừa kế, là những chi thể của cùng một thân thể, và cùng chia sẻ lời hứa trong Chúa Giêsu Kitô. Mầu nhiệm này nằm ở trung tâm của ngày lễ. Việc Đức Kitô tỏ mình cho các Đạo sĩ tượng trưng cho việc quy tụ mọi dân tộc vào trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Hội Thánh dạy rằng tính phổ quát này là yếu tố thiết yếu của Tin Mừng. Ơn cứu độ trong Chúa  Kitô được ban cho mỗi con người, vượt qua mọi ranh giới sắc tộc, văn hóa và xã hội. Trong Thánh Lễ, mầu nhiệm này trở nên hữu hình và cụ thể. Cộng đoàn quy tụ quanh bàn thờ đại diện cho sự đa dạng của gia đình nhân loại, được liên kết bởi một đức tin, một phép rửa và một Thánh Thể. Do đó, phụng vụ biểu lộ căn tính của Hội Thánh là Công giáo — nghĩa là phổ quát.

Lễ Hiển Linh cũng mời gọi các tín hữu nhìn lại thái độ của chính mình đối với mầu nhiệm này. Việc tham dự vào Bí tích Thánh Thể phải giúp các tín hữu sống như những chi thể của một thân thể duy nhất, vun đắp sự hiệp thông và từ bỏ những thái độ loại trừ hoặc dửng dưng. Ngày lễ nhắc nhở Hội Thánh rằng chính căn tính của Hội Thánh là truyền giáo: Hội Thánh hiện hữu để loan báo và hiện thực hóa mầu nhiệm cứu độ của Chúa Kitô cho muôn dân.

 

Đáp trả của đức tin: tôn thờ, hoán cải và sứ vụ

Tin Mừng Matthêu (2,1–12) trình bày thái độ đáp trả của các Đạo sĩ trước sự mặc khải của Chúa Kitô. Được dẫn dắt bởi một ngôi sao lạ, họ thực hiện một hành trình dài và đầy bất trắc để tìm kiếm Vị Vua mới sinh. Cuộc tìm kiếm của họ phản chiếu khát vọng phổ quát của con người về chân lý và ơn cứu độ, một khát vọng do chính Thiên Chúa khơi dậy và lấp đầy. Khi cuối cùng các Đạo sĩ gặp được Hài Nhi Giêsu, họ đã đáp lại bằng niềm vui, sự khiêm cung và lòng tôn thờ.

Hành vi thờ lạy của họ mang ý nghĩa thần học sâu sắc. Bằng việc dâng tiến vàng, nhũ hương và mộc dược, các Đạo sĩ tuyên xưng Chúa Kitô thực sự là ai: là Vua, là Thiên Chúa, và là Đấng Cứu Độ sẽ chịu đau khổ và chịu chết. Trong Lễ Hiển Linh, các tín hữu được mời gọi thực hiện cùng một lời tuyên xưng đức tin ấy. Cử hành Thánh Thể là hành vi tôn thờ ưu tuyển, nơi Chúa Kitô được gặp gỡ không phải như một nhân vật xa xôi của quá khứ, mà là Thiên Chúa hằng sống, Đấng hiến mình cho dân Người.

Tuy nhiên, Tin Mừng cũng nhấn mạnh đến sự hoán cải và sứ vụ. Sau khi gặp gỡ Chúa Kitô, các Đạo sĩ “đi lối khác mà về xứ mình”. Chi tiết này biểu thị rằng một cuộc gặp gỡ đích thực với Chúa Kitô sẽ thay đổi hướng đi của cuộc đời một con người. Hành vi thờ phượng dẫn đến sự biến đổi. Hội Thánh dạy rằng phụng vụ không kết thúc với lời giải tán; đúng hơn, phụng vụ sai các tín hữu ra đi để sống những gì họ đã cử hành. Sau khi đã tôn thờ Chúa Kitô nơi Bí tích Thánh Thể, các tín hữu được sai đi để làm chứng cho Người trong đời sống thường ngày qua bác ái, công bình và loan báo Tin Mừng.

Hơn nữa, sự tương phản giữa các Đạo sĩ và vua Hêrôđê làm nổi bật một sự lựa chọn mang tính quyết định. Trong khi Hêrôđê đáp lại sự mặc khải bằng nỗi sợ hãi và sự kháng cự, thì các Đạo sĩ đáp lại bằng lòng tin cậy và vâng phục. Vì thế, lễ Hiển Linh đặt mỗi tín hữu trước một câu hỏi: ánh sáng của Chúa Kitô sẽ được đón nhận hay bị chối từ? Thánh Lễ củng cố các tín hữu để chọn con đường của đức tin, lòng can đảm và sứ vụ, ngay cả giữa những thách đố của thế gian.

 

Kết

Lễ Chúa Hiển Linh cử hành mầu nhiệm rạng ngời về việc Chúa Kitô được mặc khải là Đấng Cứu Độ muôn dân. Qua ánh sáng tiên tri của Isaia, giáo huấn tông đồ của Phaolô, và chứng tá Tin Mừng của các Đạo sĩ, Hội Thánh loan báo một Thiên Chúa - Đấng mặc khải vinh quang của Ngài, quy tụ muôn dân thành một thân thể, và mời gọi họ đến tôn thờ và thi hành sứ vụ. Bằng việc tham dự vào phụng vụ này, các tín hữu được Chúa Kitô soi sáng, được hiệp nhất trong mầu nhiệm cứu độ của Người, và được sai đi để phản chiếu ánh sáng ấy giữa thế gian, hầu cho muôn dân có thể đến thờ lạy Chúa và chia sẻ niềm vui cứu độ.

 

Lm. Giuse Ngô Quang Trung