Chết lạnh trong thùng xe: Nỗi đau không của riêng ai

CHẾT LẠNH TRONG THÙNG XE: NỖI ĐAU KHÔNG CỦA RIÊNG AI

 

Cả thế giới bàng hoàng, cả Việt Nam rúng động, cả Can Lộc đau thương. Tất cả dù không quen không biết nhưng đều nén lòng lại trước sự ra đi của 39 con người.

 

 

Dòng tin nhắn còn lại mà người ta đọc được của con gửi về cho Mẹ không cầm được nước mắt. Biết trước sự ra đi của mình nhưng không còn cách nào khác và vô vọng.

 

Tất cả coi như đã chấm dứt sinh mạng của 39 con người nhưng đàng sau sự ra đi đó là nỗi cay đắng đến tột cùng và có kêu Trời cũng chẳng thấu. Vì sao ? Cũng chỉ vì kế sinh nhai và đến bước đường cùng không còn lối thoát nên họ đành xa quê hương, xa gia đình để mưu sinh nhưng rồi ...

 

Chẳng phải đến ngày hôm nay mà bao gia đình tan thương trước những cái chết quá nghiệt ngã. Bao nhiêu con người phải để mạng nơi đất khách quê người khi chưa đặt chân đến nơi họ mong đến. Bao nhiêu con người đã làm mồi cho bầy cá giữa đại dương.

 

Tại sao họ phải ra đi ? Tại sao họ phải di dân ? Tại sao họ chấp nhận may rủi phận người ? Chắc chắn trong lòng của những con người tha phương cầu thực cũng nhói lên sự đau đớn phân vân : hoặc là đi để kiếm chút gì đó lo cho gia đình, hoặc là ở lại trong phận người đói khổ.

 

Thế đó ! Người ta vẫn hô hào, vẫn đánh bóng và vẫn vinh danh một thiên đường đáng sống nhưng xem ra nơi ấy dễ chết hơn là sống. Đơn giản nếu đáng sống thì họ chả phải bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ chồng, bỏ vợ, bỏ con để lên đường.

 

Nếu như quân bình cuộc sống, nếu như có công ăn việc làm và nếu như phẩm giá con người được tôn trọng e rằng chẳng ai muốn cất bước lên đường. Trà My cũng như bao nhiêu người khác đồng thân đồng phận với em chắc có lẽ lê từng bước để bước lên chuyến xe trĩu nặng như định mệnh.

 

Nhìn những chi thể chết chìm trong giá lạnh, nhìn khuôn mặt của Trà My - con bé ở Can Lộc - không ai không khỏi chạnh lòng thương. Cạnh em, bên em và còn nhiều và rất nhiều người nữa đã chết. Chưa hết, còn đó biết bao nhiêu người phải lang thang đâu đó trong những nhà xưởng, trong những nơi làm việc để tìm kế sinh nhai mà mạng sống bị đe dọa đến tột cùng.

 

"Mẹ ơi con khó thở, con xin lỗi...",  "Con xin lỗi bố mẹ nhiều. Con đường đi nước ngoài không thành. Con chết vì không thở được".

 

Dòng tin ấy như xé lòng những người còn ở lại.

 

Làm sao mình có thể an yên được khi đâu đó còn đó những mảnh đời bất hạnh.

 

Giờ này đây, làng quê em lại "dậy sóng" những nỗi đau tột cùng. Thương cho thân phận những con người ngày đêm sống ở nơi cõi thiên đường mà không ai muốn sống.

 

Em và những người cùng ra đi trong ngày hôm ấy giờ đây đã chiêm ngưỡng được thiên đường vĩnh cửu - nơi mà mọi người hằng mong ước. Em đã an phận và xong phận người của em nhưng còn đó những người thân và cả tôi nữa nhói đau về sự mất mát này.

 

Chỉ biết thốt lên thời nguyện thầm để ngỏ cùng Thiên Chúa xin cất nhắc nỗi đau cũng như tủi nhục cho những phận đời nghiệt ngã.

 

Sao lại phải đối diện với cuộc sống mong manh và le lói sự sống như vậy ? Vì đâu nên những nỗi đau này ?

 

Người Giồng Trôm

Bài viết liên quan:

Thành công hay thất bại?
Đừng bao giờ yêu tu sĩ con nhé!
Tháng các linh hồn: tương tác với ông bà tổ tiên
Kính nhớ hương hồn những người đã khuất trong thùng xe đông lạnh tại Anh Quốc
Xa lìa mẹ cha
Đức Kitô cứu người trẻ
Giới trẻ truyền giáo
10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ
Viết cho thần lo âu
Kitô hữu và vấn đề truyền giáo
Page 1 of 33 (326 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
31
32
33
Next
Bài viết mới
  • Thành công hay thất bại?

    Những người tu sĩ là những người rất bình thường như bao nhiêu người khác, dù họ ở trong bất cứ giai đoạn nào của đời tu. Họ là những người ...

  • Tín hữu kitô và tiền: phải cho ai?

    Cho đi là bổn phận thiết yếu của tín hữu kitô, vì của cải và tiền bạc được giao phó cho chúng ta là để vì lợi ích chung. Việc sử dụng tiền là ...

  • Bí quyết duy trì sự hòa hợp trong đời sống vợ chồng

    Người ta nói rằng trong số 100 cặp vợ chồng ra tòa xin ly hôn thì có đến 70, 80 phần trăm trong số họ than rằng họ ly hôn vì không hợp nhau.

  • Đừng bao giờ yêu tu sĩ con nhé!

    Yêu tu sĩ với con thì rất dễ. Nhưng trái tim không dễ có được đâu. Vì với họ Chúa là mối tình đầu. Là tình cuối về sau và mãi mãi

  • Suy niệm Chúa nhật 32 Thường niên Năm C

    Đời sau không cưới vợ gả chồng mà sống như các thiên thần và sự sung mãn trong tình yêu Thiên Chúa đã là viên mãn.

  • Thực tại về sự chết (Suy niệm trong Tháng Các Linh Hồn)

    Điều đáng sợ không phải là cái chết, mà là không có niềm tin, không còn hy vọng. Đó mới là cái chết ngay khi còn sống, cái chết của não trạng ...

  • Đức tin và giờ hấp hối

    Bên trong tâm hồn của một người có đức tin, nỗi sợ và nghi ngờ khi đứng trước cái chết, điều mà các nhà thần nghiệm gọi là “đêm tối tâm ...

  • Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini

    Chúa không hứa sẽ giúp chúng ta không bao giờ vấp ngã; Ngài không giải thoát chúng ta khỏi những hậu quả vì hành động sai; Ngài chỉ hứa tha thứ ...

  • Vì sao xem tử vi lại nguy hiểm?

    Trên đài truyền thanh, truyền hình, trên báo chí… đâu cũng có trang tử vi! Thỉnh thoảng xem thì có vẻ như vô hại, lại còn vui nữa! Nhưng ...

  • Thiên đàng, địa ngục đôi quê

    Thiên đàng, địa ngục, đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì xa. Đêm về, nhớ Chúa, nhớ cha, Đọc kinh, cầu nguyện, kẻo sa linh hồn...Chúa ôi, làm ...

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 300
Tất cả: 60,254,095