Thứ Sáu 25/05/2018 – Thứ Sáu tuần 7 thường niên. – Bất khả phân ly.

Bất khả phân ly.

25/05 – Thứ Sáu tuần 7 thường niên.

"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân rẽ".

 

Lời Chúa: Mc. 10, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt xứ Giuđêa và miền bên kia sông Giođan. Dân chúng lại tụ họp bên Người và Người lại dạy dỗ họ như thường lệ. Những người biệt phát đến gần và hỏi thử Người rằng: "Người ta có được phép ly dị vợ mình chăng?" Người đáp: "Môsê đã truyền cho các ông thế nào?" Họ thưa: "Môsê cho phép làm giấy ly dị và cho ly dị". Bấy giờ Chúa Giêsu đáp lại: "Chính vì sự cứng lòng của các ông mà Môsê đã viết ra điều luật đó. Nhưng lúc khởi đầu cuộc sáng tạo, Thiên Chúa đã dựng nên một người nam và một người nữ. Bởi đó người nam sẽ lìa cha mẹ để luyến ái vợ mình, và hai người sẽ nên một huyết nhục. Vì thế, họ không còn là hai mà là một huyết nhục. Vậy sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không thể phân rẽ".

Về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điểm đó. Và Người bảo các ông: "Ai bỏ vợ mình và lấy vợ khác, thì phạm tội ngoại tình đối với người vợ trước. Và người nữ bỏ chồng mà lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình".

 

* Đọc GIỜ KINH PHỤNG VỤ  link CGKPV

 

* Các BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ

 

Suy Niệm 1: Mối giây bất khả phân ly

Tin Mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta về những trang đầu tiên của lịch sử nhân loại, trong đó Thiên Chúa đã tạo dựng người nam và người nữ để họ chung sống với nhau trong mối giây bất khả phân ly của đời sống đôi lứa. Có thể nói, đó là gia đình đầu tiên của lịch sử loài người. Chúa Giêsu đã nại đến sự kiện này để giải đáp vấn nạn của người Biệt phái: "Người ta có được phép rẫy vợ không?", và như vậy một cách nào đó, Ngài đã đề cập đến hôn nhân, đến giá trị và đòi hỏi của hôn nhân.

Trước hết, hôn nhân là một sự tự do trao đổi yêu thương giữa người nam và người nữ, một sự cam kết sống chung suốt đời. Chiếc nhẫn mà họ trao cho nhau trong ngày cưới là dấu chứng tình yêu, và từ ngày đó mọi hành vi đi ngược với lời cam kết đều bị coi là ngoại tình, bởi vì hôn nhân là do Thiên Chúa thiết lập và con người không thể phân ly những gì Ngài đã kết hợp.

Hôn nhân còn là một cộng đồng kết hợp hai tâm hồn và được xây dựng trên nền tảng tình yêu. Hôn nhân là giây tình yêu liên kết hai người phối ngẫu, và tình yêu này phản chiếu tình yêu thần diệu giữa Chúa Kitô và Giáo Hội. Thánh Phaolô đã ân cần nhắc nhở: "Chồng hãy yêu thương vợ như Chúa Kitô yêu mến Giáo Hội và phó nộp mình đi". Trong đời sống hôn nhân, hai người nương tựa vào nhau, bổ túc và tài bồi lẫn nhau. Thiên Chúa thấy người nam ở một mình không tốt, Ngài đã dựng nên cho nó một người nữ, rút từ cạnh sườn người nam, và người nam sẽ bỏ cha mẹ để nên một với vợ mình, đó là hình ảnh của một tình yêu kết hợp. Nhờ tình yêu kết hợp trong hôn nhân, người nam và người nữ sẵn sàng chấp nhận việc sinh dưỡng và giáo dục con cái thành những đứa con ngoan của Thiên Chúa, của Giáo Hội, của gia đình và xã hội.

Nhưng một cuộc hôn nhân chỉ thành công khi người nam và người nữ thực tình yêu nhau, có sức hiến thân cho nhau, sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách mà hoàn cảnh đè nặng trên con người, trong tâm tình chúc tụng tạ ơn. Thật vậy, việc cam kết trước bàn thờ là một lời khấn trọng thể, một lời hứa thánh thiêng đặt nền tảng trên tình yêu, tình yêu mà Thánh giá là biểu hiện rõ nét nhất, tình yêu mà Chúa Kitô hiến mình cho Giáo Hội đến cùng mức. Hôn nhân không phải luôn luôn là một khúc tình ca, một cuộc ve vãn suốt đời, nhưng là một cuộc sống chung nhiều khi khó khăn. Do đó chỉ có tình yêu đích thực khi đôi bạn có khả năng và muốn giữ lời gắn bó với nhau cho đến chết. Những hy sinh từ bỏ, sự trung tín qua những thử thách, những lần nhượng bộ, đều là bằng chứng của đức tin và sức mạnh nhận được từ Thánh Thần.

Chính vì những giá trị cao đẹp của hôn nhân như thế, nên thái độ của Chúa Giêsu về vấn đề hôn nhân thật dứt khoát. Ngài xác định lại nền tảng thánh thiêng cũng như tính cách bất khả phân ly của giây hôn phối. Ngài mạnh mẽ lên án tội dâm bôn ngoại tình, cả việc rẫy vợ nữa, trừ phi là nố gian dâm, nhưng điều đó có lẽ không nhằm biện minh cho việc ly dị, mà chỉ là đuổi người vợ bất chính, hoặc là ly thân rồi sau đó không được tái hôn nữa. Như thế, chính nhờ Chúa Giêsu, hôn nhân đã được nâng lên hàng Bí Tích và mặc một sắc thái mới phản ánh vẻ đẹp ban đầu đã bị lu mờ vì tội lỗi nhân loại.

Chúng ta hãy cầu xin cho các gia đình được luôn gắn bó với nhau trong tình yêu thương hợp nhất, để làm chứng cho tình yêu duy nhất và vĩnh cửu của Thiên Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Tình yêu, thực phẩm mau hư?

Có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giêsu và hỏi rằng: “Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không?” Họ nói thế là để thử Người.

“Vậy sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.” (Mc. 10, 2. 9)

Nền văn minh của chúng ta đã phát triển khả quan lãnh vực thực phẩm. Từ ngữ lương thực mau hư ngày xưa ám chỉ những thực phẩm rất dễ hư thối như: rau cỏ, trái cây, v.v….Thật là điều lạ: kỹ thuật tân tiến tìm cách bảo quản những thực phẩm dễ hư này bằng kỹ thuật đông lạnh, nhưng xã hội tiêu thụ thì lại làm cho những vật không hư hóa ra mau hư. Người ta nghĩ và làm ra những sản phẩm để rồi những sản phẩm ấy lại mau chóng được thay thế bằng những sản phẩm khác. Có những áo dài giấy, những tấn lưỡi dao bào, những bật lửa máy bị “đổ tháo đi.” Nền văn minh “sính-cái-mới”, thích-sắm-sửa, ưa-giục-bỏ! Cái não trạng tiềm ẩn ở bên dưới cách sống này có nguy cơ làm ô nhiễm những quan hệ của con người, làm cho những quan hệ ấy trở nên mau hư. Tình yêu giữa con người trở nên mau hư, hôn nhân, một vấn đề phải giục bỏ, bởi lẽ làm lại cuộc sống với một người khác thì dễ hơn là xây dựng lại những quan hệ đã sứt mẻ với người bạn đời của mình.

Câu trả lời của Chúa Giêsu

Câu hỏi của những người Pharísiêu phản ánh cái não trạng ưa tạm thời, thích mới nới cũ này. Cứ theo mặt chữ thì đây đúng là một câu hỏi của người tiêu thụ: “Thưa Thầy, người ta có được phép (dục) bỏ vợ mình không?” Nói cách khác, tình yêu con người có mau hư không? Câu hỏi thừa, vì luật Mô-sê đã có ghi khoản này cho cặp vợ chồng Do thái. Chỉ cần thời gian ăn xong một bữa cơm là có được tờ giấy ly dị. Phản ứng đầu tiên của Chúa Giêsu là đưa những người chất vấn mình trở về với luật Mô-sê. Rồi Người giải thích điều luật cho phép đó bằng lời này: “Chính vì các ông lòng dạ chai đá …”

Chúa Giêsu sẽ khẳng định điều luật căn bản này, dựa vào sách Sáng Thế: “Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ”. Có nghĩa là con người là một sinh vật có những quan hệ với nhau, rằng, để hiện hữu như là người, con người phải đồng-hiện hữu, nghĩa là cùng sống với người khác: “Không nên để con người sống một mình.” Con người cần một người khác để sống với. Và ước muốn này rất mạnh, thậm chí: ”người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình.”

Thiên Chúa muốn cho tình yêu vợ chồng lớn hơn cả tình yêu đối với cha mẹ nữa. Kết quả khác nữa là hai vợ chồng “sẽ thành một xương một thịt.”, nghĩa là “tuy hai mà một, tuy một mà hai”. Vì thế, không một quyền lực nào của loài người được phép phân ly hai người đã nhờ hôn nhân mà nên một. Cũng như chỉ có sự chết mới phá vỡ được sự duy nhất của con người thế nào, thì cũng chỉ có một sự chết mới cắt đứt được mối giây ràng buộc hai người nam nữ đã nên một mà thôi.

“Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly”.

 

Suy Niệm 3: THIÊN CHÚA KHÔNG LY DỊ CON NGƯỜI! (Mc 10,1-12)

Nói về sự chung thủy trong hôn nhân Công Giáo, nhiều người đã không khỏi khó chịu và buông theo những lời chê bai như: Giáo Hội không thích ứng với thời đại; Giáo Hội là một bà già; Giáo Hội bảo thủ...

Khi nhận định như thế, người ta đòi Giáo Hội phải duyệt xét lại vấn đề hôn nhân. Một mặt họ muốn dễ dãi, không muốn ràng buộc. Mặt khác, người ta muốn coi đời sống hôn nhân như là một sự thỏa thuận thuần túy con người, tức là giảm thiêng.

Tuy nhiên, Giáo Hội từ bao đời vẫn luôn trung thành với Giáo Huấn của Đức Giêsu, người sáng lập nên Giáo Hội mà chúng ta là thành phần trong Giáo Hội ấy. Giáo huấn về hôn nhân được khởi đi từ ý định Thiên Chúa, vì thế, nó thuộc Thiên Luật: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phép phân ly”.

Nếu chỉ giải thích như thế, hẳn con người thời nay rất khó đón nhận. Nhưng cần thêm giáo huấn của thánh Phaolô để làm sáng tỏ ý định của Thiên Chúa: “Chồng hãy yêu thương vợ, như Chúa Kitô yêu mến Giáo Hội và phó nộp mình vì Giáo Hội”.

Thật vậy, Thiên Chúa không từ bỏ con người. Đức Giêsu không ly dị Giáo Hội của Ngài, mặc cho con người và Giáo Hội có những điều trái khuấy.

Sự trung thành trong hôn nhân được mời gọi diễn tả tình yêu giữa Thiên Chúa và Giáo Hội. Bí quyết của việc sống chung thủy, đó là sự tha thứ. Cần cảm nghiệm được sự tha thứ của Thiên Chúa cho mình, thì chúng ta mới có thể tha thứ cho nhau và cùng nhau vượt qua thử thách để sống sự chung thủy trong đời sống hôn nhân.

Khi lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, mỗi người chúng ta đều đã kết ước với Chúa. Chúa thuộc về ta và ta thuộc về Chúa. Chúa làm chủ và ta là thần dân của Ngài. Từ giao ước đó, chúng ta được mời gọi trung thành giữ giáo huấn của Thiên Chúa. Tuy nhiên, nhiều lúc, chúng ta đã bội ước và đã làm cho cuộc hôn nhân thánh của mình bị đứt đoạn.

Nguyên nhân làm cho sự trung thành của chúng ta gãy cánh, đó chính là những tội lỗi, ngờ vực và thiếu tin tưởng, phó thác nơi Thiên Chúa khi chúng ta đi tìm những lợi lộc thấp hèn qua những thụ tạo do con người và ma quỷ tạo nên.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi người chúng con biết yêu mến luật của Chúa và trung thành với giao ước mà chúng con đã ký kết với Ngài. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy niệm 4 :

“Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phép phân ly.” 
Lời của Đức Giêsu đã vang vọng qua hai mươi thế kỷ, 
và vẫn thường được chọn để in trên thiệp cưới. 
Phải chăng người ta ngầm nhắc nhau rằng 
ly dị là từ không nên có trong từ điển của các đôi vợ chồng. 
Tiếc thay số vụ ly hôn nơi các kitô hữu đã gia tăng đáng kể. 
Sống với nhau đến đầu bạc răng long lại trở thành một giấc mơ. 
Có mấy người Pharisêu đến hỏi Đức Giêsu về chuyện chồng ly dị vợ. 
Đức Giêsu hỏi ngược họ xem ông Môsê đã truyền dạy thế nào (c. 3). 
Những người Pharisêu trích sách Đệ Nhị Luật (24, 1) 
để cho thấy ông Môsê cho phép viết giấy ly dị và sau đó ly dị (c. 4). 
Dĩ nhiên, cho phép không phải là truyền dạy! 
Đức Giêsu đã trích sách Sáng Thế (2, 24) 
để nhấn mạnh sự hiệp nhất vĩnh viễn giữa đôi vợ chồng. 
“Cả hai thành một xương một thịt” không chỉ về mặt thân xác (c. 8), 
mà còn trở nên một lòng, một ý, một ước mơ, một hành động. 
Ngài khẳng định điều này đã có từ thuở ban đầu (c. 6) 
và nằm trong ý định nguyên thủy của Thiên Chúa. 
Việc Môsê cho phép ly dị chỉ là một nhượng bộ tạm thời (c. 5). 
Đức Giêsu mới là Đấng đến để hoàn chỉnh Luật Môsê 
và khai mở ý muốn trọn vẹn của Thiên Chúa về hôn nhân. 
Trong xã hội, văn hóa và Do Thái giáo thời Đức Giêsu, 
người phụ nữ không được bình đẳng với nam giới. 
Vì vợ là một thứ tài sản thuộc sở hữu của người chồng, 
nên thực tế chỉ vợ mới có thể phạm tội ngoại tình đối với chồng, 
và chỉ người chồng mới có quyền ly dị vợ. 
Đức Giêsu không chấp nhận chuyện coi vợ như một món hàng, 
mua về, thích thì dùng, không thích thì bỏ đi. 
Vợ đã trở nên xương thịt của chồng, ngang hàng với chồng, 
nên khi chồng thiếu chung thủy với vợ, ly dị vợ mà cưới vợ khác 
thì anh ta cũng phạm tội ngoại tình đối với vợ (c. 11). 
Hôn nhân không phải chỉ là chuyện của hai người yêu nhau và lấy nhau. 
Trong Lễ Cưới có sự hiện diện của Thiên Chúa là Đấng phối hợp. 
Ngài tiếp tục bảo vệ tình yêu, cả khi hai người cùng muốn chia tay. 
Hôn nhân không phải là một bản hợp đồng 
mà hai bên được phép xé bỏ khi muốn. 
Chung thủy mãi mãi là chuyện khó đối với con người thời nay. 
Khi thịnh vượng, lúc gian nan, khi mạnh khỏe, lúc đau yếu, 
khi buồn chán và thất vọng về nhau, khi yếu đuối và vấp ngã, 
khi đổ vỡ quá lớn tưởng như không sao hàn gắn được, 
khi đời sống vợ chồng thành như hỏa ngục trần gian… 
khi ấy người ta cần Thiên Chúa để tiếp tục yêu thương và kính trọng nhau. 
Xin bớt một chút ích kỷ tự ái, thêm một chút khiêm hạ yêu thương, 
bớt một chút tự do đam mê, thêm một chút hy sinh tha thứ… 
để gìn giữ tình nghĩa vợ chồng như quà tặng mong manh của trời cao.

Cầu nguyện :

Lạy Cha nhân ái, từ trời cao, 
xin Cha nhìn xuống 
những gia đình sống trên mặt đất 
trong những khu ổ chuột tồi tàn 
hay biệt thự sang trọng. 
Xin thương nhìn đến 
những gia đình thiếu vắng tình yêu 
hay thiếu những điều kiện vật chất tối thiểu, 
những gia đình buồn bã vì vắng tiếng cười trẻ thơ 
hay vất vả âu lo vì đàn con nheo nhóc. 
Xin Cha nâng đỡ những gia đình đã thành hỏa ngục 
vì chứa đầy dối trá, ích kỷ, dửng dưng. 
Lạy Cha, xin nhìn đến những trẻ em trên thế giới, 
những trẻ em cần sự chăm sóc và tình thương 
những trẻ em bị lạm dụng, bóc lột, buôn bán, 
những trẻ em lạc lõng bơ vơ, không được đến trường, 
những trẻ em bị đánh cắp tuổi thơ và trở nên hư hỏng. 
Xin Cha thương bảo vệ gìn giữ 
từng gia đình là hình ảnh của thánh Gia Thất, 
từng trẻ em là hình ảnh của Con Cha thuở ấu thơ. 
Xin Cha sai Thánh Thần Tình Yêu 
đem đến hạnh phúc cho mỗi gia đình; 
nhưng xin cũng nhắc cho chúng con nhớ 
hạnh phúc luôn ở trong tầm tay 
của từng người chúng con. Amen. 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

Bài viết liên quan:

Thứ hai 18/06/2018 – Thứ Hai tuần 11 thường niên. – Ðừng báo thù.
+ Chúa Nhật 17/06/2018 – Chúa Nhật tuần 11 Thường Niên năm B. – Nước Thiên Chúa phát triển.
Thứ bảy 16/06/2018 – Thứ Bảy tuần 10 thường niên. – Có thì nói có, không thì nói không.
Thứ sáu 15/06/2018 – Thứ Sáu tuần 10 thường niên. – Quyết liệt xa tội.
Thứ năm 14/06/2018 – Thứ Năm tuần 10 thường niên. – Phải sống công chính hơn.
Thứ tư 13/06/2018 – Thứ Tư tuần 10 thường niên – Thánh Antôn Pađôva, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ. – Kiện toàn lề luật.
Thứ Ba 12/06/2018 – Thứ Ba tuần 10 thường niên. – Muối và Ánh Sáng.
Thứ Hai, 11/06/2018 – Thứ Hai tuần 10 thường niên – Thánh Banaba, tông đồ. Lễ nhớ. – Người con có biệt tài khuyên nhủ.
+ Chúa Nhật 10/06/2018 – Chúa Nhật tuần 10 Thường Niên năm B. – Chúa Giêsu và tương quan thực sự.
Thứ Bảy 09/06/2018 – Thứ Bảy tuần 9 thường niên – Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. – Mẫu mực trong đời sống đức tin.
Page 1 of 136 (1357 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
134
135
136
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 982
Tất cả: 50,134,906