Bạn có thể mất ơn gọi không?

BẠN CÓ THỂ MẤT ƠN GỌI KHÔNG? 

 

Dù sống đời hôn nhân, độc thân, hay tu trì, thì ơn gọi Kitô hữu của chúng ta là biến cuộc đời của mình thành một cuộc đời quên mình và phục vụ người khác. Hạnh phúc và ơn cứu độ đến từ đó.

 

 

Gần đây, tôi nhận được một lá thư chia sẻ rằng ông ấy vẫn còn bị ám ảnh sâu sắc bởi một câu chuyện được kể hồi tiểu học. Một thầy giáo dạy môn tôn giáo đã đọc câu chuyện về một linh mục đến thăm một người bạn thưở thiếu thời. Trong khi ở lại với người bạn của mình, vị linh mục để ý thấy, trong khi ông này vẫn đủ vui vẻ và niềm nở, nhưng cũng có nét buồn bã lẩn khuất đâu đó. Khi vị linh mục hỏi chuyện, ông bạn thú nhận là mình đã “mất ơn cứu độ” bởi đã từng cảm nhận ơn gọi linh mục khi còn trẻ, nhưng lại chọn con đường hôn nhân. Giờ ông ấy thấy, trong cuộc sống mình không còn có ơn cứu chuộc nữa. Ông từng có ơn gọi và để mất nó, và như thế là mãi mãi mất luôn cơ hội hạnh phúc. Dù cho có cuộc hôn nhân hạnh phúc, nhưng ông cảm thấy mình mãi mãi chịu một dấu hằn vì đã không trung thành khi từ chối ơn gọi Chúa ban.

Tôi cũng lớn lên với những câu chuyện như thế. Chúng là một phần của Đạo Công giáo thưở tôi còn nhỏ. Chúng tôi được dạy để tin rằng Thiên Chúa xác định một ơn gọi nhất định cho bạn, làm linh mục, nữ tu, kết hôn, hay độc thân. Và khi đã biết ơn gọi của mình mà bạn không chấp nhận nó, thì bạn “bỏ lỡ” hoặc “đánh mất” ơn gọi của mình, và hậu quả là một nỗi buồn dai dẳng, thậm chí là nguy cơ không được vào thiên đàng. Những câu chuyện về ơn gọi như thế vẫn ám ảnh trong tâm trí tôi khi tôi vào chủng viện. Nhưng nó chỉ là một bóng mờ mà thôi. Dù cho một vài nỗi sợ về đường thiêng liêng cũng có phần nào thúc đẩy tôi, nhưng tôi không đi tu và làm linh mục vì sợ hãi. Nỗi sợ có thể là thứ lành mạnh.

Nhưng cũng có thể không lành mạnh. Thật không lành mạnh khi nhận thức về Thiên Chúa và ơn gọi của mình như những sự có thể khiến bạn mất đi hạnh phúc và ơn cứu độ, dựa trên một quyết định duy nhất của bạn khi còn trẻ. Thiên Chúa không như thế.

Đúng là Thiên Chúa kêu gọi chúng ta, cho chúng ta một ơn gọi mà chúng ta phải nhận định qua lương tâm, qua cộng đoàn, qua hoàn cảnh, và qua những tài năng chúng ta có. Với một Kitô hữu, hiện hữu không có trước yếu tính. Chúng ta sinh ra với một mục đích, một sứ mạng trong đời. Có nhiều bản văn kinh thánh nói rõ điều này. Chúa Giêsu cầu nguyện cả đêm để biết thánh ý Chúa Cha, thánh Phaolô được dẫn đưa đến Damascus và được một bô lão chỉ dẫn cho biết ơn gọi của mình, ông Moses thấy sứ mạng của mình khi thấy cảnh khốn khổ của dân, và tất cả chúng ta đều được thách thức dùng tài năng của mình hoặc đánh mất nó. Chúng ta đều được kêu gọi thực hiện sứ mạng, và mỗi người chúng ta đều có một ơn gọi. Chúng ta được tự do sống đời mình cho chính mình.

Nhưng Thiên Chúa không chỉ cho chúng ta một cơ hội theo kiểu nếu ta bỏ lỡ nó thì sẽ buồn bã suốt đời. Không. Mỗi khi chúng ta khép lại một cánh cửa, Thiên Chúa luôn mở ra một cánh cửa khác. Thiên Chúa cho chúng ta bảy mươi lần bảy cơ hội, và thậm chí là hơn thế, nếu cần. Vấn đề ơn gọi không phải là kiểu đoán sao cho đúng (Tôi được tiền định chuyên biệt cho điều gì?) nhưng đúng ra là trao đi bản thân trong đức tin và đức ái cho hoàn cảnh mà ta đã chọn (hay thường là chính hoàn cảnh chọn chúng ta.) Chúng ta không nên sống trong nỗi sợ không lành mạnh về ơn gọi. Thiên Chúa không ngừng yêu thương và mong muốn cho ta hạnh phúc, kể cả khi không phải lúc nào ta cũng đi theo ơn gọi lý tưởng của mình.

Mới đây, tôi có nghe một bài giảng, trong đó vị linh mục so sánh Thiên Chúa với một GPS, Hệ thống Định vị Toàn cầu, một công cụ vi tính, có giọng nói phát ra chỉ đường. mà hầu như ngày nay mọi người đều có trong xe hơi. Một trong những tính năng của nó là thế này: Dù cho biết bao nhiêu lần, bạn không đi theo chỉ dẫn của nó, thì tiếng nói trong máy chẳng bao giờ thể hiện sự bực tức, la hét, hay không thèm nói với bạn nữa. Đơn giản nó chỉ nói rằng, “Đang tính toán lại.” Và sớm hay muộn, nó đều đưa ra cho bạn một lộ trình khác.

Đúng là một hình ảnh đầy phấn chấn, nhưng vẫn chẳng là gì so với lòng kiên nhẫn và tha thứ của Thiên Chúa. Chúng ta, không một ai nên bị ám ảnh dài lâu bởi nỗi buồn và nỗi sợ rằng chúng ta đã bỏ lỡ ơn gọi của mình, trừ phi khi chúng ta đang sống một cuộc đời ích kỷ. Không phải một ức đoán chính xác, mà chính tinh thần vong kỷ thay vì ích kỷ, một cuộc đời tìm kiếm phục vụ thay cuộc đời tìm kiếm tiện nghi, đấy chính là yếu tố làm nên ơn gọi.  Dù sống đời hôn nhân, độc thân, hay tu trì, thì ơn gọi Kitô hữu của chúng ta là biến cuộc đời của mình thành một cuộc đời quên mình và phục vụ người khác. Hạnh phúc và ơn cứu độ đến từ đó.

Ronald Rolheiser,

J.B. Thái Hòa dịch

Bài viết liên quan:

Những lợi ích của đời sống cộng đoàn
Rước lễ lần đầu: những câu hỏi không thể tránh của trẻ em
Bán rẻ đam mê - Chết mòn tuổi trẻ
Ý nghĩa của đời sống cộng đoàn
Đời sống cộng đoàn qua dòng lịch sử linh đạo
"Dính vào selfie, người trẻ không còn biết bắt tay chào hỏi!"
Đời sống cộng đoàn trong đời tu
Vấn đề đối thoại trong vâng phục
Cha mẹ lo ngay ngáy vì con "suốt ngày ôm máy"
Để có một sự vâng phục tốt hơn trong đời tu
Page 1 of 22 (217 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
20
21
22
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 695
Tất cả: 50,219,060