Thứ Ba 24/10/2017 – Thứ Ba tuần 29 thường niên. – Tỉnh Thức.

Tỉnh Thức.

24/10 – Thứ Ba tuần 29 thường niên.

"Phúc cho đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức".

 

Lời Chúa: Lc 12, 35-38

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, xếp chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy".

 

* Đọc GIỜ KINH PHỤNG VỤ  link CGKPV

 

* Các BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ

 

Suy Niệm 1: Tỉnh Thức

Trong quyển truyện có tựa đề: "Con Ðức Mẹ" xuất bản tại Hà Nội dạo tháng 8/1990, tác giả đã miêu tả sinh hoạt của một giáo xứ miền Bắc một cách ấu trĩ như sau: Tình yêu giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái đôi khi không cần thiết, không thiêng liêng cho bằng mối tình đối với Ðức Maria. Lòng tôn sùng đối với Ðức Mẹ chỉ là một thứ bịa đặt lừa bịp của Giáo Hội. Sinh hoạt giáo xứ chỉ là những biểu dương bề ngoài, cuồng tín, người giáo dân càng sùng đạo, thì càng là thành phần bất hảo trong xã hội.

Bất cứ độc giả nào cũng có thể nhận thấy giọng điệu bôi bác ấu trĩ của tập truyện. Tuy nhiên, với thái độ tỉnh thức mà Chúa Giêsu không ngừng mời gọi, người Kitô hữu hãy nhận lấy một phần trách nhiệm trong việc gây ngộ nhận nơi nhiều người ngoài Kitô giáo. Sự thiếu sót giữa niềm tin và cuộc sống hằng ngày; sự hăng hái sinh hoạt giáo xứ, nhưng lại bỏ qua những đòi hỏi của công bằng, bác ái, tình liên đới; đó là những hình ảnh méo mó mà chúng ta tạo ra cho Giáo Hội.

"Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn". Chúa Giêsu mời gọi chúng ta tỉnh thức. Có lẽ chúng ta rất tỉnh thức trong kinh kệ, trong nghĩa vụ đạo đức, nhưng lại mê ngủ trong những đòi hỏi của Tin Mừng. Kitô giáo không phải là đạo ru ngủ, nhưng luôn thức tỉnh chúng ta, bởi vì đạo là đường để đi. Người chăm chú đi đường không thể ngủ gật, trái lại luôn mở mắt để nhìn thấy cảnh trí chung quanh, để nhận ra hướng đi của mình, để đồng hành với người khác.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy tỉnh táo để nhận ra Nước Trời đang đến trong từng giây phút. Chúng ta hãy sống thế nào để đạo lý và Giáo Hội không bị hoen ố, nhưng được trình bày bằng những hình ảnh cao đẹp nhất của công bằng, bác ái, yêu thương.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Hạnh Phúc Của Nước Trời

Hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục cho chúng ta nghe về những dụ ngôn báo trước hạnh phúc của nước Trời. Ngài kêu gọi chúng ta tỉnh thức và sẵn sàng cho giây phút Chúa Cha gọi chúng ta về nhà Người và Ngài đã dùng hình ảnh của ông chủ và người đầy tớ. Thật ra, không bao giờ Thiên Chúa muốn coi chúng ta là đầy tớ đâu, nhưng ở đây hình ảnh này được sử dụng để giúp cho chúng ta dễ nhận ra sứ điệp của lời Chúa mà thôi. Dĩ nhiên, tự bản chất thụ tạo, chúng ta bất trung và chúng ta chỉ xứng đáng là đầy tớ nhưng Thiên Chúa luôn nhìn thấy chúng ta là con như Chúa Giêsu là Con của Chúa Cha. Vì là con nên chúng ta biết mình có chỗ trong nhà Cha, là con nên chúng ta biết mình không thể đi hoang, là con nên chúng ta biết dù gì đi chăng nữa, chúng ta vẫn có quyền được thụ hưởng gia tài của người cha.

Trong một câu chuyện cổ tích nọ, người cha già muốn cho các con mình ra đi để cứu nhân độ thế và ước mơ của ông là các con ông làm được nhiều việc thiện, nhiều việc tốt để mang lại lợi ích cho nhiều người, để sau khi kết quả trở về trong hân hoan vì những thành quả của các con mình.

Thiên Chúa sai chúng ta đến với mọi người trong trần gian này cũng với một sứ mệnh tương tự như sứ mệnh của những người con trong câu chuyện cổ tích trên. Chúng ta hãy sống yêu thương, bác ái để làm cho cuộc sống anh chị em của mình được hạnh phúc, vì Thiên Chúa đã đến trần gian để mong mang lại hạnh phúc cho mọi người.

Lạy Thiên Chúa,

Xin giúp chúng con luôn ý thức sẵn sàng như những người đầy tớ khôn ngoan luôn chờ đợi chủ. Sự đợi chờ của chúng con được thể hiện bằng tất cả nỗ lực mang tình yêu thương của Cha đến cho mọi người, với ước mơ được cùng tất cả anh chị em con được về hưởng hạnh phúc vĩnh cửu cùng Cha trên quê trời.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Phải sẵn sàng

“Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa là mở ngay.” (Lc. 12, 35-36)

Trong đời sống con người, Đức Giêsu tự tỏ mình ra bằng nhiều cách khác nhau xuyên qua những biến cố. Kitô hữu phải luôn sẵn sàng nhận ra Người, đón rước và đi theo Người. Người dẫn ta đi đâu, đến đâu ta không biết. Như Thiên Chúa đã nói với tổ phụ Áp-ra-ham: Con hãy đứng dậy, lìa bỏ tất cả và sẽ đi đến xứ sở Ta chỉ cho con. Ông đi đến hết chỗ này qua chỗ khác hướng về nơi không biết. Ước chi Kitô hữu học lấy bài học tỉnh thức và luôn luôn sẵn sàng theo thánh ý Chúa như ông Áp-ra-ham.

Sẵn sàng đón rước Chúa đến:

Đức Giêsu bảo các môn đệ phải luôn luôn thắt lưng để lo phục vụ, nghĩa là sẵn sàng làm việc hay chuẩn bị lên đường trong mọi hoàn cảnh. Luôn luôn sẵn sàng lên đường như dân Do thái chuẩn bị hành trình trở về đất hứa để mừng lễ Vượt qua, lễ đón mừng Đấng Thiên sai cứu thế.

Đức Giêsu còn nói hãy cầm đèn cháy sáng để mở ngay cho chủ lúc chủ đi ăn cưới về, dù chủ có về trễ. Đó là lời khuyên bảo phải luôn luôn mau lẹ đáp lại tiếng Chúa gọi trong mọi biến cố, mọi cảnh ngộ. Trong Thánh kinh, trong kinh nguyện, mọi nơi, mọi lúc, Chúa đều thông dịch cho chúng ta hiểu qua hành động, qua dấu chỉ thời đại, vì Người luôn luôn bước tới ngày quang lâm để dẫn đưa chúng ta đi với Người.

Phúc cho những ai chủ thấy vẫn tỉnh thức, những ai chiến đấu kiên cường chống lại những dục vọng và những ươn hèn của xác thịt đang ru ngủ họ trong u mê tăm tối. Và đặc biệt hạnh phúc hơn nữa cho những ai vẫn luôn luôn sẵn sàng chờ đợi dù còn lâu Chúa mới đến.

Lãnh nhận phần thưởng:

Mỗi lần gặp Chúa là mỗi lần Kitô hữu được bình an và hạnh phúc, nhờ đó họ càng tỉnh thức, sống tỉnh táo hơn. Phần thưởng sau cùng là được mời vào tham dự tiệc nước trời. Những người vẫn luôn luôn tỉnh thức tới cùng sẽ được mời vào đồng bàn với Chúa, được Chúa chia sẻ vinh quang của Ngài đến muôn đời.

RC

 

Suy niệm 4:

Chúng ta dành bao nhiêu thời gian để ăn, ngủ, và làm việc trong một đời? 
Nhiều người nghĩ mình có thể đưa ra những con số khá chính xác. 
Nhưng chúng ta dành bao nhiêu thời gian để chờ? 
Có thứ chờ tính được bằng thời gian. 
Có thứ chờ kéo dài liên tục nằm nơi trái tim mong ngóng. 
Mẹ chờ con, vợ chờ chồng, những người yêu chờ nhau. 
Trong một vở kịch của Samuel Beckett, văn sĩ được giải Nobel 1969, 
có hai người chờ một nhân vật mơ hồ tên là Godot. 
Cả hai chỉ quen sơ sơ ông này, nếu có gặp cũng chẳng nhận ra. 
Vậy mà họ vẫn chờ, nhưng ông Godot nào đó đã không đến. 
Có lẽ Samuel Beckett muốn nói đến cái phi lý của đời người. 
Cứ chờ cứ đợi một điều mơ hồ và chẳng xảy ra. 
Đức Giêsu dạy các môn đệ biết chờ đợi trong cuộc sống. 
Chờ như những đầy tớ chờ chủ mình đi ăn cưới về. 
Đám cưới ngày xưa hay vào ban đêm để tránh cái nóng. 
Chủ có thể về trễ, nên phải chịu khó chờ, 
nghĩa là phải tỉnh thức, không được ngủ quên. 
Nhưng chờ lại không phải là thái độ ngồi yên, thụ động. 
Chờ là đặt mình trong tư thế sẵn sàng phục vụ. 
“Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sáng” (c. 35). 
Người đầy tớ sẵn sàng bắt tay vào việc, 
vì chiếc áo đã được vén lên gọn gàng, 
và trong đêm, ngọn đèn được châm dầu vẫn luôn cháy sáng. 
Có một giây phút quan trọng, giây phút ông chủ về. 
Sự chờ đợi, sự tỉnh thức, sự sẵn sàng, tất cả hướng đến giây phút này. 
Lỡ giây phút này là lỡ tất cả. 
“Để khi chủ về tới, gõ cửa thì mở ngay” (c. 36). 
Mở ngay vì mình đang chờ, đang thức, đang sẵn sàng, 
áo đã được vén lên để chuẩn bị phục vụ, 
đèn đã được thắp sáng để soi trong bóng đêm. 
Chủ sẽ ngỡ ngàng vì sự mau mắn như vậy của các đầy tớ. 
Nhưng các đầy tớ còn ngỡ ngàng hơn nhiều. 
Chính khi các anh chuẩn bị phục vụ chủ, thì chủ lại phục vụ các anh. 
“Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, 
và đến bên từng người mà phục vụ” (c. 37). 
Rõ ràng đã có một sự đổi vai bất ngờ: chủ đã thắt lưng, phục vụ như đầy tớ. 
Đầy tớ đã trở nên trọng hơn chủ, vì Thầy ở giữa anh em như người hầu bàn. 
Đó là mối phúc dành cho người tỉnh thức vào giờ lẽ ra đang yên ngủ. 
Canh hai, canh ba, là đã quá nửa đêm về gần sáng (c. 38). 
Kitô hữu biết mình chờ ai, chờ một người sớm muộn chắc chắn sẽ đến. 
Chờ một cách tích cực với thái độ sẵn sàng làm việc dưới ánh đèn. 
Hạnh phúc đến với tiếng gõ cửa đầu tiên trong đêm. 
Chúng ta mong nghe được tiếng gõ nhẹ ấy như một tiếng gọi. 
Xin mở cửa ngay để được thấy tận mắt Thiên Chúa phục vụ con người.

Cầu nguyện:


Lạy Chúa, con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện, 
không có giờ đi vào sa mạc để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài. 
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con. 
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu 
là con có thể tạo ra sa mạc. 
Mỗi ngày có biết bao giây phút có thể gặp Chúa 
mà con đã bỏ mất : Khi chờ một người bạn, 
chờ đèn xanh ở ngã tư, chờ món hàng đang được gói. 
Khi lên cầu thang, khi đến nơi làm việc, 
khi kẹt xe, khi cúp điện bất ngờ. 
Thay vì bực bội hay nóng ruột 
con lại thấy mình sống an bình 
trong sự hiện diện của Chúa. 
Lạy Chúa, những sa mạc ngắn ngủi hằng ngày 
giúp con tỉnh thức để nhạy cảm với ý Chúa. 
Xin cho con yêu mến Chúa hơn để tìm ra những sa mạc mới 
và vui vẻ bước vào. (gợi hứng từ Madeleine Delbrêl). 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bài viết liên quan:

+ Chúa Nhật 26/11/2017 – Chúa Nhật 34 thường niên năm A – CHÚA GIÊSU KITÔ, VUA VŨ TRỤ. – Anh em bé mọn nhất chính là Ta.
Thứ Bảy 25/11/2017 – Thứ bảy tuần 33 thường niên. – Chúa Giêsu xác định rõ ràng về sự sống lại.
Thứ Sáu 24/11/201724/11 – Thứ sáu tuần 33 thường niên – CÁC THÁNH TỬ ĐẠO TẠI VIỆT NAM. Bổn mạng của Giáo Hội Việt Nam. Lễ Trọng. – Đổ máu đào vì Chúa Kitô.
Thứ Năm 23/11/2017 – Thứ năm tuần 33 thường niên. – Chúa Giêsu thương tiếc cho Giêrusalem.
Thứ Tư 22/11/2017 – Thứ tư tuần 33 thường niên – Thánh Cêcilia, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ. – Nén bạc sinh lời.
Thứ Ba 21/11/2017 – Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ. Lễ nhớ. – Thể hiện hoán cải cách cụ thể.
Thứ Hai 20/11/2017 – Thứ hai tuần 33 thường niên. – Người mù thành Giêricô.
+ Chúa Nhật 19/11/2017 – Chúa Nhật 33 thường niên năm A – Kính trọng thể CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM. – Trung tín với chủ, vui mừng của chủ.
Thứ Bảy 18/11/2017 – Thứ bảy tuần 32 thường niên. – Cầu nguyện là sức mạnh.
Thứ Sáu 17/11/2017 – Thứ sáu tuần 32 thường niên. – Sống trong ngày của Chúa.
Page 1 of 116 (1153 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
114
115
116
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 955
Tất cả: 45,912,631