Viết cho con trong mùa Vu lan báo hiếu

VIẾT CHO CON TRONG MÙA VU LAN BÁO HIẾU

 

Trong sân khấu cuộc đời này, con chỉ sống có một lần mà thôi. Mẹ ước mong con hãy diễn sao cho thật xuất sắc, nghĩa là hãy sống theo những gì con tim và lý trí mách bảo. 

 

 

Con yêu quý của mẹ,

Mùa Vu Lan Báo hiếu là lúc cha mẹ ngập tràn niềm vui khi thấy con mình diễn tả những lời yêu thương, những điều ý nghĩa dành cho ông bà cha mẹ. Là những bậc sinh thành, cha mẹ lúc nào cũng mong nhũng điều tốt đẹp nhất đến cho con. Cha mẹ cảm ơn Thượng Đế cho con có mặt trong cuộc đời với gia đình chúng ta.

Con biết không, ngày con cất tiếng khóc chào đời, nhìn thấy con khỏe mạnh, mẹ đã không giấu được niềm hạnh phúc bờ. Mẹ còn hạnh phúc hơn nữa khi nhìn thấy con lớn lên từng ngày trong lời ru tiếng hát của mẹ. Tiếng ru ấy êm ả đưa con vào giấc ngủ buổi trưa hè, đưa con về với câu chuyện thần tiên và “ầu ơ” ấy vẫn còn quanh quẩn nơi bờ ao giếng nước, nơi luỹ tre đầu làng, nơi từng làn gió thôn quê. Nơi bầu không khí ấy, con chắp cánh tung bay vào đời. Cuộc đời không phải lúc nào cũng yên bình như khi con còn ở trong vòng tay cha mẹ hay dưới mái ấm gia đình. Con biết rằng dòng đời ấy hứa hẹn sẽ mở ra cho con một khung trời sống động, xen lẫn những vui buồn.

 

Cuộc đời con bước vào có thể ví von như một vở kịch sống động đòi hỏi nhiều tài diễn xuất. Trong sân khấu cuộc đời này, con chỉ sống có một lần mà thôi. Mẹ ước mong con hãy diễn sao cho thật xuất sắc, nghĩa là hãy sống theo những gì con tim và lý trí mách bảo. Sẽ không có kịch bản rõ rằng cho con rập khuôn, nếu có, điều ấy sẽ tầm thường tẻ nhạt vô cùng. Tự con phải sống để làm nên một kịch bản với nhiều cung bậc vui buồn hạnh phúc khác nhau. Vai diễn ấy có khi thắm đượm biết bao thành công hạnh phúc, nhưng có lúc cũng lắm đổ vỡ bi thương.

 

Nhưng con thân mến, trong cuộc sống này “dù gì dẫu gì con của mẹ phải sống hiên ngang“. Hiên ngang để đối diện với thăng trầm thay đổi, can đảm để đón nhận những nghịch cảnh đắng cay, và anh dũng để chấp nhận những thất bài ê chề. Con đừng nản lòng, đừng đầu hàng, đừng thất vọng. Mẹ từng nghe ai đó nói rằng: “Hy vọng là nhân đức của con tim vốn không giam mình trong bóng tối, không chôn mình ở quá khứ, nhưng là khả năng để thấy ngày mai.” Chẳng phải một nhạc sĩ đã viết: “Nếu phải mất tất cả những gì tôi đang có, thì với tình yêu, tôi làm lại từ đầu” đó sao. Mẹ cũng nghĩ như vậy!

 

Tình yêu kiên trung sẽ giúp con vượt qua được sóng gió, hy vọng liên lỷ sẽ giúp con đứng lên sau những vấp ngã, con à. Con được như thế, cha mẹ mới an lòng vì nhìn thấy con mình đang vững bước trên chính đôi chân của con. Con yên tâm lao mình về phía trước để đón lấy hạnh phúc và thành công, con nhé!

Để được như thế, con đừng quên một điều quan trọng là Tạo Hoá đã yêu thương sáng tạo ra con, cho con vui sống trên mặt đất này nhé. Ngài không để con đơn phương độc mã. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, Ngài vẫn âm thầm ở bên con, mách bảo cho con những gì nên làm và những điều cần tránh.

 

Con đừng ngần ngại thực thi ý chỉ yêu thương của Ngài. Thánh ý Ngài, con hãy trân quý như phần gia nghiệp đời con. Đó là vị Thượng Đế Tối Cao mà con ít nhiều có cảm nghiệm. Ngoài ra, bạn bè cũng là quà tặng Ngài ban cho con. Một ai đó đã nói “nhiều người sẽ bước qua cuộc đời bạn, nhưng chỉ vài người để lại dấu chân trong tim bạn.” Bởi thế con hãy trân trọng những người bạn hiền hoà tốt bụng mà Ngài đã, đang và sẽ ân cần gửi đến cho con để cùng con diễn tiếp vở kịch cuộc đời. Họ cùng với con thực hiện ước mơ trong nhịp bước hiên ngang, với mục đích cao thượng.

 

Giả như ai đó phản bội con, nếu như ngang trái cuộc đời cứ ôm ghì ấy con, và nếu cám dỗ cuộc trần cứ níu kéo lấy con, con hãy nhớ rằng Thượng Đế vẫn đang chờ đợi để giúp con. Con yêu, trong những lúc nguy nan đau buồn ấy, con đừng chạy trốn, đừng tìm những thú vui hào nhoáng của gian trần, nhưng hãy về với lòng mình. Nơi đó, Tạo Hoá đang hẹn gặp để trò chuyện với con. Con đừng ngần ngại tiết lộ cho Ngài những khó khăn trăn trở, đừng nghi ngờ tình yêu và sức mạnh của Ngài. Hãy để Tạo Hoá nâng con dậy và cùng con bước tiếp.

 

Con yêu quý, màn diễn cuộc đời sẽ trở nên tẻ nhạt và thất bại nếu con diễn xuất một mình. Hơn hết con cần đến nhiều người và họ cũng đang cần đến con. Con đừng sống hời hợt kẻo ảnh hưởng đến chính con và đến người khác. Con à, mỗi người nỗ lực hoàn thành tốt vai diễn của mình, mẹ tin rằng cuộc đời này sẽ cho ta nhiều an vui hơn. Mẹ tiếp tục cầu nguyện để xin với Tạo Hoá cho con an tâm vững bước trong cuộc đời. Xin Ngài luôn ở cùng con và xin con hãy đến với Ngài khi vui cũng như lúc buồn, để Ngài dạy con diễn thành công và giúp con sống hạnh phúc, con nhé!

 

Chúc con yêu của mẹ bước tiếp trong can đảm và bình an! Cảm ơn những lời chúc ngọt ngào, những tình cảm yêu thương dành cho cha mẹ trong những ngày chúng ta nhớ về ông bà cha mẹ. Hy vọng nguồn yêu thương ấy tiếp tục giúp con sống hết mình!

Mừng Lễ Vu Lan 05/09/2017

Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.

Bài viết liên quan:

Từ xuống tinh thần đến yêu đời
Chuyện chụp hình và thánh lễ
Giấc mơ thân thiết
Đồ miễn phí nên cố ăn nhiều hả mẹ?
“Tôi là tôi” – một bí quyết hạnh phúc
khi cả xã hội đều " buôn lụa"
Đáp hiếu..., biếu ruồi!
Nội dung và hình thức
Xin đừng... tục hóa Linh muc!
Sống giây phút hiện tại!
Page 1 of 22 (214 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
20
21
22
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 820
Tất cả: 45,840,023