ĐỒI CÁT BAY

ĐỒI CÁT BAY

 

Làm sao nhỏ không tổn thương khi anh hờ hững, những lúc ấy trong đầu nhỏ không còn biện hộ cho anh bằng lí do bận việc mà là anh đang bận lo cho người ta.

 

 

Quẳng chiếc cặp lên bàn sau một ngày thực tập mệt mỏi, nhỏ thả mình trên chiếc giường êm ái thân thuộc, mắt lờ đờ vừa mệt, vừa đói, vừa buồn ngủ vì cả đêm qua thức soạn bài cho buổi dạy sáng nay. Vậy là cũng hoàn thành tiết dạy thứ năm, hành trình căng thẳng cũng đi hơn một nửa. Thở phào nhẹ nhõm, những suy nghĩ miên man của nhỏ lại xô theo một hướng khác…Rồi nhỏ lơ mơ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

 

            Bất chợt hai chân nhỏ tê dại, nhỏ cảm thấy mình muốn nhấc chân lên nhưng chẳng nhấc nổi. Rồi cũng bước được những bước mệt mỏi, bước thật dài mà chẳng đi tới đâu. Nhỏ nhìn xung quanh…“À! Thì ra mình đang ở đồi cát bay”. Cái nắng tháng ba của vùng Phan Thiết chói chang trước mặt làm nhỏ chẳng nhìn thấy gì xung quanh. Nhỏ cố nheo mắt, che nón để nhìn nhưng vô ích, chỉ thấy toàn một màu vàng: màu vàng của nắng trước mặt và màu vàng của cát dưới chân. Giờ thì nhỏ thực sự khẳng định mình đơn độc trên đồi cát vàng này. Gió thổi mạnh quá! Ở đây lúc nào cũng gió. Những cơn gió biển nóng rát cứ quất vào mặt, tưởng như nó sẵn sàng hất tung mọi ụn cát trước mặt. Bước chân nhỏ càng nặng nề hơn vì ngược gió, ngược nắng và lún sâu trong cát. Rồi một lúc sơ sẩy buông tay, chiếc nón trên đầu cũng bị cơn gió cuốn theo, rớt xuống ngay trước mặt. Nhỏ vội vàng lao tới để nhặt lại chiếc nón. Thế nhưng nhỏ cứ bước tới gần thì chiếc nón lại càng bay ra xa. Có những lúc nhỏ ngỡ mình chỉ cần với tay tới thì sẽ chộp được chiếc nón nhưng chính lúc ấy gió lại thổi xa hơn. Và cứ thế, hành trình đuổi bắt cứ xa mãi…đến lúc hai chân nhỏ mỏi nhừ…không còn nhấc nổi nữa…

 

            Nhỏ giật mình, thì ra chỉ là một giấc mơ. Nhỏ nhấc chân định ngồi dậy nhưng không được, hai chân đang tê cứng, chắc vì hôm nay dạy phải đứng nhiều quá. Cũng có thể nhỏ ngủ say rồi bị chuột rút. Nhỏ lại nằm thả lỏng, những ám ảnh trong giấc mơ lại ùa về: Cảm giác mệt mỏi, bất lực của những bước chân trên đồi cát bay…Cảm giác tưởng chừng nắm bắt mọi thứ trong tay rồi vụt mất…Những cảm giác ấy nhỏ đã từng trải qua... Đó là khi anh đến bên đời nhỏ. Anh là người dễ gần, dễ mến nhưng không dễ yêu và càng không dễ cởi lòng với bất cứ ai. Nhưng nhỏ đã cố gắng bước đến bên anh, dẫu đôi khi bước chân cũng mệt mỏi như bước đi trên cát trong chiều ngược nắng, ngược gió. Nhỏ, một cô bé nhút nhát, hay mắc cỡ nhưng lại luôn sống thật với những cảm xúc suy nghĩ của mình. Có lẽ cũng chính sự thật thà của nhỏ đã mở trái tim anh. Nhỏ không giấu những cảm xúc của mình với anh, càng không giấu tình cảm yêu mến của nhỏ dành cho anh. Nhỏ cũng cảm nhận được tình cảm của anh dành cho nhỏ qua thái độ quan tâm, sự ân cần chăm sóc và chia sẻ với nhỏ mọi vui buồn trong cuộc sống. Dù anh chưa từng nói lời yêu thương nhưng nhỏ vẫn rất hạnh phúc và cứ ngỡ cả hai đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhau.

 

            Thế nhưng một ngày, yêu thương vụt bay…tình cờ như cơn gió cuốn anh xa mãi…Khi nhỏ biết có một người con gái khác cũng được anh yêu thương, quan tâm và chăm sóc như nhỏ. Người ấy nói anh là bạn tri kỉ, cùng san sẻ mọi chuyện với nhau trước khi quen nhỏ một thời gian rất lâu. Nhỏ nghe lòng mình đau nhói! Nhỏ chợt cảm thấy mọi yêu thương cho đi đều trở nên vô nghĩa. Nhỏ cảm thấy lòng mình mâu thuẫn thật nhiều: Nhỏ muốn trách anh nhưng lại chẳng có lý do gì để trách vì anh có là gì của nhỏ đâu; Nhỏ muốn vô tư bên cạnh anh như ngày nào nhưng lại thấy mình chẳng có tư cách gì khi bên anh còn có người con gái khác. Cũng có nhiều lúc, nhỏ muốn cùng tồn tại song song với người con gái ấy trong cuộc đời anh nhưng làm sao trái tim anh có thể chia làm hai nửa để chu toàn cho cả hai; Làm sao nhỏ không tổn thương khi anh hờ hững, những lúc ấy trong đầu nhỏ không còn biện hộ cho anh bằng lí do bận việc mà là anh đang bận lo cho người ta. Vì thế, nhỏ chỉ còn cách lặng lẽ rút lui, trước khi cả ba người đều tổn thương thì thôi một người đau là đủ.

 

            Lắm lúc nhỏ tự an ủi: “Thu mình về trạng thái cô đơn cũng tốt, không có được những ngày rộn ràng niềm vui, nhưng…chí ít cũng không có những ngày ngập ngụa nước mắt. Sống những ngày bình lặng sẽ buồn tẻ nhưng sẽ dễ chịu hơn cảm giác mệt mỏi níu kéo những thứ không thuộc về mình. Nhỏ sợ lắm cái cảm giác tưởng chừng như ôm trọn yêu thương rồi bỗng nhiên biến mất như chưa từng tồn tại. Nó cũng giống như cảm giác đuổi bắt trên đồi cát bay: mệt mỏi…bất lực…!!

BXM- LONG XUYÊN

Bài viết liên quan:

Định hướng ơn gọi cho con cái
Dạy con trẻ thời nay, trăm đường khó!
Cứu mình trước khi trời cứu!
6 Điểm khác biệt giữa Nghề nghiệp và Ơn gọi
Tại sao lại đi tu?
Độc thân, xu thế mới của người trẻ hay ích kỷ của bản thân?
Đức Phanxicô kể về ơn gọi linh mục của mình
Cách dạy dỗ sai lầm của bố mẹ khiến con nói dối như Cuội
Năm chìa khóa để kềm chế nhu cầu nói không kiểm soát
Hành trình kiếm tìm
Page 1 of 17 (170 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
15
16
17
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 721
Tất cả: 45,880,071