Để có thể chịu đau khổ, người ta phải có niềm tin lớn mạnh. Chính đức tin là “siêu vũ khí” để chúng ta ngoan cường chiến đấu: “Điều làm cho chúng ta thắng được thế gian là lòng tin của chúng ta” (
Mỗi đời sống cần có thức ăn phù hợc cho cuộc sống và loài ấy. Đời sống linh hồn không thể thiếu Thánh Thể Chúa! Hãy đón nhận và để cho Thánh Thể Chúa biến đổi cuộc sống mỗi chúng ta.
Trong một thế giới càng ngày càng thế tục, quyển Thánh Kinh vẫn có mặt và không phải chỉ dành cho các tín hữu giữ đạo nhất. Ở Mỹ, các khách sạn vẫn còn để quyển Kinh Thánh trong ngăn kéo trên bàn đầu giường.
Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ và chúng ta giúp người khác thoát khỏi sự ràng buộc, cho họ được bình an, thanh thản. Hãy giúp người khác được tự do và đạt hạnh phúc thật sự khi họ không còn sợ hãi, bị mặc cảm tội lỗi dầy vò.
Người ta chỉ có thể gặp được nhau khi đến đúng điểm hẹn, và đúng giờ đã được ấn định. Chúa đã hẹn và các môn đệ đã gặp được Chúa khi đến đến đúng điểm hẹn, và đúng giờ đã được ấn định.
+HIỆN là bày tỏ rõ: Không còn gì hạnh phúc hơn là được thấy rõ, chứng kiến tường tận điều mình mong được gặp, ‘trăm nghe không bằng một thấy’, hay ‘văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình’ là vậy.
ĐẠO là lẽ phải: “Cái lẽ nhất định ai cũng phải noi theo.” Đó chính là sự thật. Dù là ai khi đối diện với sự thật thì đều phải thuận phục.
“Chiếc áo không là nên thầy tu”, chỉ với cái tên chưa nói nên tất cả con người. Cũng mang danh là mục tử (người chăn nuôi) nhưng vì sao chiên không theo?
Biết một điều tốt mà không chia sẻ là tự chôn vùi uy tín và khả năng của mình. Biết bao tốt đẹp không được phát triển và kế thừa chỉ bởi suy nghĩ tiêu cực ‘giữ miếng cuối để thủ.
+NGHI là do dự: là ‘chưa quyết định được dứt khoát vì có điều còn e ngại’, là cứng lòng, không chịu tin khi đã được nghe kể, hoặc đã chứng kiến một chuyện gì đó có thật.
Muốn nhận ra và đón nhận được sứ điệp của người của Chúa truyền đạt, con người phải thật sự tha thiết gắn bó với Chúa, và mong được gặp Chúa;
Đúng, có rất ít Ki-tô-hữu có ý định chối đạo, nhưng khá nhiều không sống đạo. Chẳng lẽ những việc con đã làm, đã sống góp phần bán Chúa, là đúng chăng!
Bệnh tật là giới hạn của con người chứ không phải là đối với Thiên Chúa là Đấng tạo hóa. Chúa là thầy thuốc cao tay, biết từng con bệnh của mình: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu”.
Chúa Giêsu chữa lành cho người mù, là “để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh”. Chúa không quảng cáo, không làm để khẳng định mình nhưng chỉ vì để Thiên Chúa Cha được vinh danh và cho con người “được sống và sống dồi dào” mà thôi.
+KÍNH là tôn kính dù thấp hơn tôn thờ nhưng tấm lòng thì không phải là kém sự kính cẩn, thành tâm như tôn thờ. ‘Thờ Cha Kính Mẹ’ là hai từ thường đi chung để chỉ đạo hiếu.
Tim là trung tâm biểu lộ mọi cảm xúc. Một người có tầm mà thiếu tâm chỉ là kẻ khốn nạn không hơn không kém, vì nó là kẻ sợ hãi và gieo rắc sợ hãi.
Chúa cho ta vào đời như dẫn ta vào hoang địa với từng tính tình và trong từng hoàn cảnh riêng của mỗi người. Chúa Thánh Thần luôn ở bên ta nhưng mỗi chúng ta có lắng nghe và để cho Người hướng dẫn hay không mà thôi.
Để gặp được chính mình, gặp được chân lý, gặp được chính Đức Kitô thì chỉ có con đường duy nhất là sự từ bỏ, là chiến thắng dục vọng, mà chay tịnh là phương cách cần thiết và hiệu qủa nhất mà ngày nay người ta lại muốn quên nó...
TẦM là tìm kiếm: Ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. “Thế gian chuộng của chuộng công, nào ai có chuộng người không bao giờ”. Tìm kiếm là cả một quá trình đòi hỏi nhiều công sức và khôn ngoan.
NGHĨA là việc thiện: Một người được nhiều người quý mến không phải vì người đó giỏi cho bằng vì người đó đã giúp đỡ nhiều người với khả năng của người ấy, mà không kể công, tự mãn.
Page 1 of 11 (204 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
9
10
11
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 782
Tất cả: 42,872,390