Tớ vừa mới khám phá ra một qui luật của muôn đời, đó là: Đàn ông, muốn hư thì phải có tiền, còn đàn bà, muốn có tiền thì phải hư.
Trong ngôn ngữ Việt Nam có rất nhiều danh từ để chỉ những mức độ khác nhau của cái ghen. Chẳng hạn như ghen bóng ghen gió, đó là một cái ghen vu vơ, một cái ghen không có bằng cớ rõ rệt, một cái ghen có tính cách phủ đầu như muốn răn đe người mình thương rằng: Chớ có lạng quạng, xớ rớ vô là….chết với bà!
Tình yêu luôn dính liền với cái ghen, bởi vì có yêu thì mới ghen, chứ chẳng ai vô công rồi nghề, rỗi hơi đâu mà đi ghen cho tốn sức lao động, cho quay quắt con tim, cho mau xuống sắc và già đi lúc nào cũng chẳng hay. Nếu tình yêu không biên giới, thì cái ghen cũng không biên giới.
Sống trong cuộc đời, chúng ta không thể nào tránh đi cho hết những va chạm, những bực bội và những buồn phiền, vì bá nhân bá tánh, mỗi người đều có một tính tình riêng, đồng thời nhân vô thập toàn, ai cũng có những sai lỗi khuyết điểm của mình. Chúng ta thường tỏ ra tức tối đối với những kẻ đã cả gan dám xúc phạm đến quyền lợi, cũng như danh dự và uy tín của chúng ta. Thái độ bực tức này được gọi một cách chung là giận.
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 741
Tất cả: 43,731,473