Cứ sau một cuộc chia xa, ta thấy lòng quặng đau, nhưng vẫn phải chấp nhận. Rốt cuộc, ta chẳng hiểu được, dòng đời đang lôi kéo ta về đâu, ta còn phải gặp bao nhiêu con người nữa,
Lớn lên, sống mà không bị xuống tinh thần một lúc nào đó thì không phải dễ. Xuống tinh thần là bệnh của một người bình thường.
Nên chăng đừng đưa Ipad, Iphone... của mình ra để tránh sự phiền hà cho người bên cạnh cũng như gây chia trí cho những linh mục đồng tế đứng bên trên.
Cái gì làm cho người lớn e dè về tình cảm lãng mạn, vì đã trưởng thành hay tâm hồn đã mệt mỏi? Nếu tôi đánh mất đam mê, có phải đó là dấu hiệu của khôn ngoan hay quả tim tôi đã mất sức sống? Tôi ngờ là cả hai.
TTO - Câu hỏi tưởng chừng vô tư của con trẻ: Đồ miễn phí nên cố ăn nhiều hả mẹ? khiến người lớn chúng ta phải suy nghĩ...
Có nhiều khi tôi hay thích so sánh mình với người khác, thấy người ta sao tài giỏi, hào hoa, còn mình sao bất tài yếu kém. Nhìn đến người ta mà thấy tủi cho bản thân mình.
Mấy ngày nay, không ít lời “khen ngợi” dành cho anh chàng đi buôn lụa tài ba. Thật ra khen anh cũng nên nhìn lại chính bản thân mình. Bởi lẽ, chính bản thân mình đang sống trong cái vòng xoay xã hội như thế.
Ma chay lo Mẹ thật to, thật hoành tráng. Kèn ta thổi rỉ rả thâu đêm; kèn tây inh ả ầm làng ngày an táng. Thiên hạ kháo nhau: Con cái nhà người ta thật có hiếu. Rồi ai đó cắc cớ… đểu: - Hiếu quá nên Mẹ mới treo cổ tự tử!
Quan tâm đến vóc dáng bên ngoài, không bao giờ có thể thay thế được một quan tâm về phẩm cách, chiều sâu và tính trọn vẹn của nội tâm, cũng như, ngược lại,
Phải ý thức ‘căn tính’ nhà tu của mình, biết làm chủ. Uống mà để cho người ta khen: ‘thầy uống giỏi quá, không thua chúng con ở ngoai đời…’, kể như…hỏng !
Tiểu thuyết gia người Ái Nhĩ Lan John McGahern nói: “Không có điều gì khó hơn là tận hưởng giây phút hiện tại!” Tại sao? Bởi vì chúng ta rất ngây thơ về chuyện này.
Chiếc smart-phone hay mạng xã hội vô tình hay hữu ý đã làm mất một số ơn gọi. Đơn giản là người sử dụng nó đã để nó điều khiển mình và cuối cùng đời tu cứ mãi lê lết cho đến ngày phải chia tay với ơn gọi ...
Hiện nay có nhiều nhóm đến rảo quanh các trường trung học và đại học để cổ động cho một lối sống khiết tịnh nơi người trẻ. Nhưng họ không nhận được sự tiếp đón nhiệt tình.
Thật không dễ để đương đầu với cảm giác bị chán ghét, bị cho là đạo đức giả. Đứng trước chỉ trích và phê phán, làm cách nào chúng ta kiên định với chính lòng tốt thiết yếu của mình?
Tỷ phú Chuck Feeney là người đầu tiên ở Mỹ bỏ ra số tiền lớn là tài sản của mình để làm từ thiện. Ông chính thức rỗng túi, đi ở thuê vào tuổi ngoài 80, nhưng đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống”.
Học cách ứng xử trong cuộc sống và trong giao tiếp là bài học dành cho nhiều đối tượng. Trong đó “thẳng thắn” và “khéo léo” là hai tính cách quan trọng được phân tích trong bài viết này.
Sống trên đời, ai cũng khát khao hạnh phúc. Chúng ta bây giờ phải nhìn thẳng vào bản thân Bill và Melinda Gates, để tự kết luận rằng, để được sống hạnh phúc, lúc nào ta cũng phải học tự tin, vươn lên và cầu tiến...
Trong sân khấu cuộc đời này, con chỉ sống có một lần mà thôi. Mẹ ước mong con hãy diễn sao cho thật xuất sắc, nghĩa là hãy sống theo những gì con tim và lý trí mách bảo.
Xin giáo dân có cái nhìn tích cực hơn trong chuyện thuyên chuyển linh mục, thay vì xem là “mùa gió chướng” khó chịu, thì hãy xem là “Làn Gió mới của Thánh Thần”, để giáo xứ được canh tân.
Cổ nhân có câu : “Bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất” (bệnh do miệng mà vào, họa do miệng mà ra). Nếu không biết kiềm chế miệng lưỡi, người ta sẽ gây ra muôn vàn điều ác hại.
Page 1 of 11 (216 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
9
10
11
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 715
Tất cả: 45,909,565