Sợ hãi là nhịp tim của sự bất lực. Đây là lời của Cor de Jonghe. Đúng là thế. Chúng ta có thể giải quyết hầu như mọi chuyện, ngoại trừ nỗi sợ.
Từ thiếu chuẩn bị đến giảng dài dòng, sau đây là mười lời khuyên của các linh mục cho các linh mục khác những gì phải tránh để giảng lễ được thành công.
Sống khiết tịnh là một thách thức và chắc chắn có phần thưởng của nó. Mười điều tích cực được liệt kê dưới đây sẽ xảy ra nếu bạn quyết định bắt đầu hành trình này:
Làm thế nào để sống hứng thú với công việc đều đều hằng ngày? Làm sao có thể biến đời thường thành đời sống luôn tươi mới? Mọi việc diễn biến trong từng ngày vẫn là như thế, không thể khác hơn, nhưng lại khác đi nơi tâm trạng của mỗi người khi đứng trước những hoàn cảnh thường nhật đó.
Thô bỉ và thô tục dưới mọi hình thức có thể, cũng như hệ quả từ đó gây ra như bạo lực và các sản phẩm khiêu dâm. Đây là một thực tế có tính cách hàng loạt, có mặt khắp nơi và mang tính hủy hoại sâu đậm.
Người kiêu ngạo thường là người luôn mất bình an. Trong đầu họ có rất nhiều lo sợ: sợ sẽ mất những gì mình có. Loại người thứ nhất sợ mất tiền mất danh.
Sự bất trung là con đường không lối thoát, trên con đường này người phối ngẫu hay người tu sĩ bị lún sâu vào khi cuộc sống của họ không còn chân thành...
Điều quan trọng trong đời ta không phải là những gì mình muốn làm nên cho Chúa, mà là những gì Chúa muốn làm nên cho ta. Cuộc sống như thế đòi ta phải hoàn toàn tùy thuộc vào Thánh Thần trong mọi sự.
Cầu nguyện trước khi ngủ đêm là điều quan trọng.Nhiều người cầu nguyện liên lỉ, tâm hồn luôn hướng về Chúa dù họ đang làm việc gì. Chúng ta càng phải cầu nguyện nhiều hơn khi phải quyết định một điều quan trọng.
Vào những ngày này, nhà thờ xứ đạo nào mà chả rộn rã dâng hoa, ít là những buổi chiều Thứ bảy hằng tuần. Thế nhưng, không hiểu vì sao LHDH có vẻ như đang nhạt nhòa đi, đang rơi rớt dần, đang vơi vạn nguồn cảm thụ, hấp dẫn?
Giữa những người ở thế gian, có sẵn nhiều tranh chấp chức quyền đã đành. Giữa những người trong lòng Giáo Hội, cũng chẳng dễ tránh được những cơn cám dỗ ba chìm bảy nổi ấy.
Để đời tu được hạnh phúc, ngoài việc gắn bó với Lời Chúa là Lời đem lại hạnh phúc, chúng ta còn phải có trách nhiệm chia san niềm hạnh phúc ấy cho người khác bằng việc loan báo Lời bình an, Lời hạnh phúc, Lời cứu độ.
Người công giáo Việt Nam chúng ta hãnh diện vì đi lễ đông, người nước ngoài cũng kinh ngạc về điều đó. Ở nhiều nước, người công giáo đi lễ đọc kinh không nhiều ngay cả ngày Chúa Nhật, còn ngày thường thì còn ít hơn nữa.
Ước mong rằng, mỗi người chúng ta đều ý thức trách nhiệm của mình trong việc đào tạo ơn gọi linh mục và tu sĩ để Giáo hội ngày càng có nhiều linh mục và tu sỹ như lòng Chúa mong muốn.
Ta sợ hãi khi nghĩ đến một ngày tươi đẹp nào đó bị mất đi, hay một đêm đen nào đó bất chợt ập đến. Ta sợ hãi khi phải đối điện với những đêm đen xảy ra liên tục từ ngày này qua ngày khác.
Trong bối cảnh hiện nay, đâu là hành trang cần thiết cho người tông đồ của Chúa. Thiết nghĩ hành trang cho sứ vụ đó là: đời sống thiêng liêng, sự ra đi, dấn thân, đối thoại và cộng tác.
Người sống đời thánh hiến phải có một sự “cô đơn nội tâm”. Cô đơn để lặng lẽ sống với Chúa (x. Mt 6,6) bởi vì chỉ khi có cảm nghiệm thực sự về Thiên Chúa thì lời rao giảng và đời sống mới thực và có hồn.
Đến tuổi già mà không vướng phải cay đắng và giận dữ, chính là cuộc đấu tranh cuối cùng của chúng ta, cả về mặt tâm lý và linh hồn.
Một người lính thường chết mà không sợ hãi, còn Chúa Giêsu chết trong sợ hãi. Tại sao Chúa Giêsu, mẫu mực của đức tin, lại chết trong sợ hãi, kêu lên trong đau đớn như thể mất đức tin?
Tận dụng những ngày cuối mùa chay, chúng ta nhìn lại cuộc đời mình trong cuộc thương khó Chúa Giêsu: Để đi vào Tuần Thánh với tâm tình sâu lắng và hiệp thông với Chúa hơn...
Page 1 of 8 (154 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
8
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 825
Tất cả: 42,872,465