7 bước thực hành giúp bạn cảm thấy Thánh Lễ có ý nghĩa hơn:
Đây là một số dấu hiệu của một đức tin độc hại mà tôi khám phá dần dần (tuyệt đối tôi không ám chỉ đến quý vị, đây là một sự xét mình chung nhưng cũng là cho tôi).
Giúp người nghèo cần phải biết cách làm để trở thành một thói quen, cũng giống như người lính chữa lửa, phải học cách săn sóc người bị thương. Khả năng chuyên môn này vượt quá lòng tốt tự nhiên.
Đâu là những giá trị căn bản của kiếp người, đâu là giá trị căn bản của cuộc sống này, của thế hệ tôi và cho thế hệ mai sau. Có lẽ cần bắt đầu từ việc làm rất nhỏ. Cần một chút khiêm tốn!
Làm sao vượt lên bảy cám dỗ? Như người cha thiêng liêng, Đức Phanxicô trả lời cho các tu sĩ công giáo ở Ai Cập: “hướng dẫn thay vì buông trôi”, “không than vãn hoài”, “không ngồi lê đôi mách và ghen tương”, “không so sánh với người khác”, “đừng có tinh thần vua pharaông”,
Đâu là giá trị của đời sống con người? Nữ tu Véronique Margron đât câu hỏi trên những gì làm chúng ta đứng vững, trên những gì là nền tảng cho tính nhân bản của chúng ta và quan hệ của chúng ta với Chúa.
Sợ hãi là nhịp tim của sự bất lực. Đây là lời của Cor de Jonghe. Đúng là thế. Chúng ta có thể giải quyết hầu như mọi chuyện, ngoại trừ nỗi sợ.
Từ thiếu chuẩn bị đến giảng dài dòng, sau đây là mười lời khuyên của các linh mục cho các linh mục khác những gì phải tránh để giảng lễ được thành công.
Sống khiết tịnh là một thách thức và chắc chắn có phần thưởng của nó. Mười điều tích cực được liệt kê dưới đây sẽ xảy ra nếu bạn quyết định bắt đầu hành trình này:
Làm thế nào để sống hứng thú với công việc đều đều hằng ngày? Làm sao có thể biến đời thường thành đời sống luôn tươi mới? Mọi việc diễn biến trong từng ngày vẫn là như thế, không thể khác hơn, nhưng lại khác đi nơi tâm trạng của mỗi người khi đứng trước những hoàn cảnh thường nhật đó.
Thô bỉ và thô tục dưới mọi hình thức có thể, cũng như hệ quả từ đó gây ra như bạo lực và các sản phẩm khiêu dâm. Đây là một thực tế có tính cách hàng loạt, có mặt khắp nơi và mang tính hủy hoại sâu đậm.
Người kiêu ngạo thường là người luôn mất bình an. Trong đầu họ có rất nhiều lo sợ: sợ sẽ mất những gì mình có. Loại người thứ nhất sợ mất tiền mất danh.
Sự bất trung là con đường không lối thoát, trên con đường này người phối ngẫu hay người tu sĩ bị lún sâu vào khi cuộc sống của họ không còn chân thành...
Điều quan trọng trong đời ta không phải là những gì mình muốn làm nên cho Chúa, mà là những gì Chúa muốn làm nên cho ta. Cuộc sống như thế đòi ta phải hoàn toàn tùy thuộc vào Thánh Thần trong mọi sự.
Cầu nguyện trước khi ngủ đêm là điều quan trọng.Nhiều người cầu nguyện liên lỉ, tâm hồn luôn hướng về Chúa dù họ đang làm việc gì. Chúng ta càng phải cầu nguyện nhiều hơn khi phải quyết định một điều quan trọng.
Vào những ngày này, nhà thờ xứ đạo nào mà chả rộn rã dâng hoa, ít là những buổi chiều Thứ bảy hằng tuần. Thế nhưng, không hiểu vì sao LHDH có vẻ như đang nhạt nhòa đi, đang rơi rớt dần, đang vơi vạn nguồn cảm thụ, hấp dẫn?
Giữa những người ở thế gian, có sẵn nhiều tranh chấp chức quyền đã đành. Giữa những người trong lòng Giáo Hội, cũng chẳng dễ tránh được những cơn cám dỗ ba chìm bảy nổi ấy.
Để đời tu được hạnh phúc, ngoài việc gắn bó với Lời Chúa là Lời đem lại hạnh phúc, chúng ta còn phải có trách nhiệm chia san niềm hạnh phúc ấy cho người khác bằng việc loan báo Lời bình an, Lời hạnh phúc, Lời cứu độ.
Người công giáo Việt Nam chúng ta hãnh diện vì đi lễ đông, người nước ngoài cũng kinh ngạc về điều đó. Ở nhiều nước, người công giáo đi lễ đọc kinh không nhiều ngay cả ngày Chúa Nhật, còn ngày thường thì còn ít hơn nữa.
Ước mong rằng, mỗi người chúng ta đều ý thức trách nhiệm của mình trong việc đào tạo ơn gọi linh mục và tu sĩ để Giáo hội ngày càng có nhiều linh mục và tu sỹ như lòng Chúa mong muốn.
Page 1 of 8 (160 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
8
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 768
Tất cả: 43,731,582